Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nỗi đau mất đi bảy người thân và chuyến tha hương mang theo hai mảnh đời mồ côi

Câu chuyện đẫm nước mắt về mẹ Lê Thị Dần, người đã gánh chịu những bi kịch thảm khốc của chiến tranh khi mất đi người chồng, hai người con trai, một người con dâu và ba đứa cháu nội. Nén nỗi đau tột cùng, mẹ dắt díu hai đứa cháu mồ côi còn sống sót tha hương cầu thực để tìm đường sống.

Tây Ninh14/06/2026Nguyễn Châu Kha (Đoàn xã An Lục Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Lê Thị Dần sinh năm 1912, nguyên quán tại xã Phú Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Sau khi kết hôn cùng người chồng cùng quê là ông Nguyễn Văn Sành, gia đình nhỏ của mẹ lần lượt đón thêm hai người con trai là anh Nguyễn Văn Hai (sinh năm 1930) và anh Nguyễn Văn Mảnh (sinh năm 1932). Sống trên mảnh đất Châu Thành vốn là một trong những cái nôi mạnh mẽ của phong trào cách mạng, gia đình mẹ đã sớm giác ngộ lý tưởng giải phóng dân tộc. Bản thân mẹ là một thành viên kiên cường trong đội quân "tóc dài" tham gia đấu tranh chính trị, trong khi hai người con trai của mẹ cũng hăng hái gia nhập lực lượng vũ trang để đánh đuổi kẻ thù.Năm 1962, người con trai thứ hai là anh Nguyễn Văn Mảnh chính thức tham gia vào lực lượng bộ đội địa phương thuộc Huyện đội Châu Thành. Là một người lính đặc công quả cảm, anh đã trực tiếp tham gia nhiều trận đánh lớn ngay trên chính quê hương mình, góp phần gieo rắc nỗi kinh hoàng cho quân địch. Thế nhưng, chiến tranh vô cùng tàn khốc và không chừa một ai, tháng 11 năm 1968, trong một đợt chống càn ác liệt của Mỹ, anh Mảnh đã anh dũng hy sinh. Bi kịch tang thương chưa dừng lại ở đó, vợ của anh là chị Quởn - một nữ giao liên kiên trung, cùng ba người con nhỏ dại cũng ngã xuống trong những loạt bom tàn nhẫn của kẻ thù. Gia đình anh Mảnh có năm người con thì ba người đã bỏ mạng cùng mẹ, chỉ còn lại hai đứa trẻ bơ vơ, mồ côi côi cút sống nương tựa vào tình thương của bà nội.Nỗi đau mất đi con trai, con dâu và ba đứa cháu nội dường như đã xé nát tâm can người mẹ già. Thế nhưng, sự tàn nhẫn của chiến tranh vẫn tiếp tục giáng xuống đầu mẹ một cú sốc thảm khốc khác. Người con trai đầu lòng là anh Nguyễn Văn Hai, lúc bấy giờ đang tham gia lực lượng xã Phú Hữu và giữ chức vụ Tổ trưởng Nông hội, cũng bị kẻ thù cướp đi mạng sống. Ngày 10/12/1971, trong một đợt đi công tác tuyên truyền và lạc quyên để phát triển lực lượng du kích địa phương, anh Hai đã lọt vào ổ phục kích của địch và bị bắn chết ngay tại sân đình.Chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, những người thân yêu nhất của mẹ gồm chồng và hai người con trai đều lần lượt ngã xuống ngay trên mảnh đất quê nhà. Nỗi đau thương tột cùng tưởng chừng như không thể gượng dậy nổi, nhưng nhìn hai đứa cháu nội mồ côi nheo nhóc, mẹ đành nuốt cạn nước mắt vào lòng để làm chỗ dựa cho chúng. Tránh xa mảnh đất đầy ắp những ký ức bi thương, mẹ quyết định dắt díu hai đứa cháu nhỏ lặn lội tha hương đi tìm một chốn dung thân mới. Trên bước đường lưu lạc đầy gian truân ấy, ba bà cháu đã dừng chân tại ấp Giồng Ông Đông (nay thuộc xã Phú Đông, huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai), nơi mẹ cắn răng tần tảo làm thuê làm mướn mỗi ngày để chắt mót từng đồng nuôi dưỡng các cháu khôn lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn