NỖI ĐAU MẤT ĐỒNG ĐỘI
Chiến tranh không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà còn là những mất mát không gì bù đắp được. Điều khiến bác Nguyễn Bắc Kinh day dứt nhất đến tận hôm nay không phải là những gian khổ bản thân từng trải qua, mà là sự hy sinh của những người đồng đội đã cùng học tập, cùng hành quân, cùng chiến đấu sát cánh bên nhau.
Có những người hôm trước còn cùng ngồi bên bữa cơm dã chiến, cùng chia nhau câu chuyện về quê hương và gia đình, vậy mà chỉ sau một trận bom hay một trận càn của địch đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhiều đồng chí, đồng đội của bác đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt để trở về với quê hương, trở về trong vòng tay của người thân.
Mỗi lần nhắc đến họ, giọng bác lại chùng xuống. Những ký ức ấy chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí người lính năm xưa. Với bác, mỗi người đồng đội đã ngã xuống đều là một phần tuổi trẻ, một phần ký ức thiêng liêng của cuộc đời, là những người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho nền độc lập, tự do của dân tộc.
Bắc dặn dò rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao người con ưu tú của đất nước. Trân trọng lịch sử và biết ơn những người đã ngã xuống là trách nhiệm của mỗi thế hệ hôm nay.



