Nỗi đau mất đồng đội
Chị nhiều lần chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt. Những mất mát ấy khiến chị đau đớn nhưng không làm chị chùn bước. Trái lại, nó càng thôi thúc chị cống hiến nhiều hơn.
Chiến tranh không chỉ là những ca cứu chữa mà còn là những mất mát không thể tránh khỏi. Đặng Thùy Trâm đã nhiều lần phải chứng kiến đồng đội của mình ra đi ngay trên bàn điều trị. Mỗi lần như vậy, chị đều lặng người đi, đau đớn và day dứt vì không thể cứu được họ. Có những đêm chị không ngủ, viết nhật ký để trút nỗi lòng và tự nhắc mình phải mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, những mất mát ấy không làm chị gục ngã mà ngược lại, trở thành động lực để chị tiếp tục công việc với tinh thần quyết tâm cao hơn. Chị hiểu rằng mỗi sinh mạng cứu được là một chiến thắng nhỏ trong cuộc chiến lớn, và điều đó khiến chị không bao giờ dừng lại.



