Khác

Nỗi đau mất mát

Ninh Bình08/05/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi làng nhỏ nằm bên con sông hiền hòa, nơi mà trước chiến tranh, mỗi buổi chiều chỉ có tiếng trẻ con nô đùa và khói bếp bay lên từ những mái nhà tranh. Nhưng rồi chiến tranh ập đến, mang theo tiếng bom đạn, xé tan sự bình yên vốn có.

Ngày đó, tôi mới mười tuổi. Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng hôm ấy – trời trong xanh đến lạ. Mẹ đang nấu cơm, còn cha sửa lại mái nhà sau cơn mưa đêm. Anh trai tôi, người mà tôi luôn ngưỡng mộ, chuẩn bị lên đường theo đơn vị.

Anh xoa đầu tôi, cười:
“Ở nhà ngoan, đợi anh về nhé.”

Tôi gật đầu, đâu hiểu rằng lời hứa ấy sẽ mãi mãi không thành.

Chiến tranh ngày càng ác liệt. Những lá thư thưa dần, rồi bặt hẳn. Mẹ tôi vẫn mỗi ngày ra đầu làng ngóng tin, còn cha thì im lặng hơn trước, ánh mắt lúc nào cũng nặng trĩu.

Rồi một ngày, tin dữ đến.

Người cán bộ xã mang theo một tờ giấy. Mẹ tôi vừa nhìn thấy đã run lên. Cha tôi nhận lấy, đọc từng chữ chậm rãi, rồi lặng người. Không ai nói gì, nhưng tôi biết… anh tôi sẽ không trở về nữa.

Mẹ ngã quỵ ngay trước sân. Tiếng khóc của bà xé lòng, vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Tôi đứng đó, không khóc nổi. Mọi thứ như vỡ vụn, nhưng tôi còn quá nhỏ để hiểu hết nỗi đau ấy.

Những ngày sau đó, căn nhà trở nên trống trải. Chiếc giường của anh vẫn còn nguyên, chiếc áo anh để lại vẫn treo nơi góc nhà. Mẹ thường ngồi đó rất lâu, tay lần từng nếp vải, như thể chỉ cần chờ thêm một chút, anh sẽ bước vào.

Nhưng anh không bao giờ trở lại.

Chiến tranh kết thúc, làng tôi dần hồi sinh. Tiếng cười trẻ nhỏ lại vang lên, những cánh đồng lại xanh. Nhưng trong lòng mỗi người, vẫn còn những khoảng trống không thể lấp đầy.

Nhiều năm sau, tôi lớn lên, hiểu được thế nào là mất mát. Tôi thường ra bờ sông, nơi ngày xưa anh từng dắt tôi đi chơi. Dòng nước vẫn chảy, như chưa từng biết đến đau thương.

Tôi ngồi đó, khẽ nói như thể anh vẫn nghe thấy:
“Em đã lớn rồi… nhưng em vẫn nhớ anh.”

Chiến tranh không chỉ lấy đi những sinh mạng, mà còn để lại những nỗi đau kéo dài suốt một đời người. Có những người ra đi không trở lại, và có những người ở lại… mang theo ký ức không bao giờ phai.

Với tôi, anh trai không chỉ là một phần của quá khứ, mà là một vết thương âm thầm – luôn hiện hữu, luôn nhắc nhở về cái giá của chiến tranh, và về những điều đã mất mà không gì có thể thay thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn