Cựu chiến binh

Nỗi đau mất mát

Nỗi đau mất mát Những đêm ngủ rừng, đạn bom, khiến họ vô tình đã nhiễm phải chất độc da cam. Thứ chất độc quái ác đó đã cướp đi hạnh phúc của biết bao gia đình. Chị Trần Thị Hoa, quê gốc ở Thanh Hóa từng vào sinh ra tử suốt những năm tháng chống Mỹ tại Trường Sơn. Hòa bình lập lại, chị nghe theo tiếng gọi của tình yêu về lập gia đình với người thương binh từng gặp trong quân ngũ ở thôn Đồng Lân, xã Đồng Kỳ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang.

Ninh Bình20/05/2026Trần Văn Hùng (chi đoàn Bỉnh Di Tây xã Giao Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nỗi đau mất mát

Những đêm ngủ rừng, đạn bom, khiến họ vô tình đã nhiễm phải

chất độc da cam. Thứ chất độc quái ác đó đã cướp đi hạnh phúc của biết bao gia đình. Chị Trần Thị Hoa, quê gốc ở Thanh Hóa từng vào sinh ra tử suốt những năm tháng chống Mỹ tại Trường Sơn. Hòa bình lập lại, chị nghe theo tiếng gọi của tình yêu về lập gia đình với người thương binh từng gặp trong quân ngũ ở thôn Đồng Lân, xã Đồng Kỳ, huyện Yên Thế, tỉnh Bắc Giang.

Một năm sau, hạnh phúc của họ được nhân lên khi chị đã mang bầu. Thế nhưng, niềm vui chẳng trọn vẹn khi người con đầu lòng sinh ra không được bình thường. Thấm thoắt ngót 40 năm, hai người sinh được bảy đứa con, đứa nào cũng bị dị tật bẩm sinh. Mãi sau này, chị mới biết chính những năm tháng ác liệt trong chiến tranh chị đã bị nhiễm chất độc màu da cam nên ảnh hưởng đến chuyện sinh con. 40 năm sau ngày cưới, là từng ngày tháng chị chịu đựng nỗi đau đớn về thể xác do những vết thương cũ tái phát. Đau lòng nhất là chị phải chịu nỗi bất hạnh khi sinh con không được bình thường. Đến năm 2010, thêm một lần nữa chị đau đớn khi người chồng vĩnh viễn ra đi.

Chị Đinh Thị Luân (SN 1957) ở thôn Trại Cháy, xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn tình nguyện nhập ngũ khi mới 16 tuổi. Bảy năm công tác tại Sư đoàn 473, chị lập không ít chiến công và nhiều lần được khen thưởng. Sau ngày đất nước thống nhất, chị kết duyên với một người cùng quê. Tuy vậy, gia đình chị liên tiếp xảy ra nhiều biến cố. Bản thân chị bị ảnh hưởng chất độc màu da cam và bệnh sỏi thận nên sức khỏe yếu, thậm chí nhiều lần bị tai biến tưởng chừng không qua khỏi. Chồng chị bị liệt một chân, con trai cả ốm đau triền miên, gia đình chỉ biết dựa vào người con trai út, nhưng người con út đó không có việc làm ổn định nên cuộc sống gia đình rất khó khăn.

Những người như chị Luân dù bệnh tật nhưng ít nhất vẫn còn có con là nguồn động viên tinh thần. Nhiều nữ chiến sĩ trở về phải sống phần đời còn lại, trong bệnh tật và cô đơn. Cho đến giờ đây, những người đồng đội vẫn còn đầy thương cảm với người chiến sĩ quá cố Nguyễn Thị Mai (SN 1955) ở thôn Làng Chẽ, xã An Lập, huyện Sơn Động. Sau khi hòa bình lập lại, chị về quê sống cô quạnh một mình trong căn nhà cũ với những vết thương quặn thắt. Cuối đời chị bị ung thư và bệnh thận hành hạ cho đến lúc ra đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn