Nỗi đau mất mát và bát cháo hành của Mẹ
Năm 1982, một đợt pháo kích dữ dội của địch bất ngờ dội xuống cao điểm nơi đơn vị ông đóng quân. Người đồng đội thân thiết nhất cùng quê với ông đã vĩnh viễn nằm xuống ngay trước mắt. Nỗi đau xé lòng khiến ông thẫn thờ, bỏ ăn suốt nhiều ngày liền cho đến khi cơn sốt rừng ập đến hành hạ thân xác mê man. Nhớ lại đêm đó, Mẹ Mười – một người dân tộc Tày sống ở bản nhỏ dưới chân núi – đã không quản đêm tối mịt mùng và đường rừng trơn trượt, tự tay mang lên cho đơn vị bát cháo hành nóng hổi cùng nắm lá rừng giải cảm. Bát cháo thắm đượm tình quân dân ấy không chỉ chữa lành cơn sốt vật lý, mà còn sưởi ấm tâm hồn người lính trẻ, giúp ông đứng dậy vượt qua những phút giây mất mát chông chênh nhất.



