Nỗi đau nơi biên giới Việt-Trung: Vết sẹo thời gian và tội ác không thể dung thứ
Tác giả: Nguyễn Thị Hải Yến

Tháng Hai năm 1979, khi những bản làng vùng cao phía Bắc còn đang chìm trong giấc bình yên của những ngày đầu xuân, khói lửa chiến tranh bỗng chốc trùm lên dải đất biên cương. Cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc không chỉ để lại những đau thương từ sự tàn phá của bom đạn, mà còn hằn sâu trong tâm thức người Việt một vết nhơ không thể gột rửa về sự tàn bạo cùng cực của kẻ thù đối với những thường dân vô tội, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em.
Chiến tranh vốn dĩ tàn khốc, nhưng cách mà lực lượng xâm lược trút cơn giận dữ lên những con người không tấc sắt trong tay đã vượt qua mọi giới hạn của đạo lý loài người. Tại nhiều bản làng ở Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai, những cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra. Không phân biệt già trẻ, gái trai, những người ở lại phía sau chiến tuyến vì không kịp di tản đã phải đối mặt với những hành động dã man đến rợn người. Nhiều phụ nữ, kể cả các thiếu nữ và những người mẹ đang mang thai, đã bị sát hại một cách tàn độc sau khi hứng chịu những cực hình đau đớn. Sự tàn ác ấy không từ một ai; những đứa trẻ thơ ngây mới chỉ 2, 3 tuổi, còn đang ngơ ngác bám lấy vạt áo mẹ hay chưa kịp hiểu chuyện đời, cũng bị kẻ thù nhẫn tâm tước đoạt sinh mạng.
Những chứng tích đau thương ấy sau này được ghi lại qua lời kể nghẹn ngào của những người sống sót và các bản báo cáo tội ác chiến tranh. Có những nơi, tội ác dã man đạt đến đỉnh điểm khi hàng loạt thường dân, gồm cả phụ nữ và những đứa trẻ ngây thơ, sau khi bị sát hại hoặc khi vẫn còn đang hấp hối đã bị tàn nhẫn ném xuống những chiếc giếng nước sinh hoạt của bản làng. Hình ảnh những nguồn nước nuôi dưỡng sự sống bỗng chốc trở thành những nấm mồ tập thể đau thương đã phơi bày trần trụi bản chất lạnh lùng, tàn bạo của cuộc chiến tranh xâm lược, nơi sinh mạng con người bị coi rẻ và đạp đổ không thương tiếc.
Dù thời gian có trôi qua và những vết thương trên thể xác đất liền đã dần khép lại, nỗi đau về những sinh mạng vô tội bị vùi dập trong tháng Hai năm 1979 vẫn là một phần lịch sử không thể lãng quên. Nhắc lại những tội ác ấy không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà là để khắc ghi sự thật lịch sử, để cúi đầu tưởng niệm những người dân vô tội đã ngã xuống trong tủi nhục, và để nhắc nhở các thế hệ mai sau về giá trị thiêng liêng của hòa bình, về sự cần thiết phải bảo vệ con người trước mọi hiểm họa của bạo lực và chiến tranh.
/a:-((



