NỖI ĐAU SAU NIỀM VUI TOÀN THẮNG
Ngày chiến thắng là ngày cả dân tộc vỡ òa trong hạnh phúc, nhưng đối với người lính, đó cũng là ngày của những nỗi đau lặng thầm khi nhớ về những đồng đội không còn nữa.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, cả đất nước như bừng sáng. Tiếng reo vui vang khắp phố phường Sài Gòn, lan đến từng thôn xóm, cánh đồng trên mọi miền đất nước. Đó là ngày của chiến thắng, của niềm vui tột đỉnh, của nước mắt hạnh phúc vì hòa bình đã trở về sau bao năm trời khói lửa. Nhưng với anh Phạm Hải Triều và nhiều người lính khác, niềm vui ấy không trọn vẹn. Bên trong nụ cười là nỗi đau nghẹn lại vì biết rằng rất nhiều người đã không thể sống để thấy ngày này.
Anh kể rằng thời khắc nhìn lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, tim anh như muốn vỡ ra vì xúc động. Anh đứng giữa biển người reo hò mà tay vẫn run lên. Không phải run vì sợ, mà vì quá nhiều cảm xúc dồn nén suốt bao năm chiến tranh giờ mới được giải tỏa. Anh nghe rõ tiếng hô vang “Hòa bình rồi!”, nghe tiếng người dân khóc vì mừng, nghe cả tiếng bước chân của những người lính tiến vào thành phố cùng niềm tự hào. Đó là khoảnh khắc mà cả đời anh sẽ không bao giờ quên.
Nhưng ngay sau đó, như một phản xạ tự nhiên, trong anh hiện lên từng gương mặt đồng đội đã ngã xuống. Người nằm lại trong rừng sâu. Người hy sinh ngay giữa lòng thành phố. Người bị thương nặng rồi ra đi trong im lặng. Người mãi mãi không tìm được hài cốt. Nếu họ còn sống, chắc giờ này cũng đang cười vang như anh. Nếu họ còn ở đây, chắc họ sẽ ôm nhau mà nói rằng “Chúng ta đã làm được rồi!”. Nhưng họ không còn nữa. Chiến thắng này, họ không kịp chứng kiến.
Anh nói: “Ngày chiến thắng, tôi không khóc vì vui. Tôi khóc vì thương”. Anh thương những người mẹ suốt bao năm đợi con trở về, nay chỉ có thể thắp hương trước bàn thờ. Anh thương những người vợ trẻ chưa kịp một lần đón chồng trong ngày hòa bình. Anh thương những người đồng đội trẻ chưa từng sống một ngày thanh thản trọn vẹn. Niềm vui chiến thắng của dân tộc cũng chính là nỗi đau riêng của những người đã mất mát nhiều hơn ai hết.
Sau ngày hòa bình, anh quay về thăm lại những nơi từng chiến đấu. Có nơi chỉ còn là bãi đất trống, có nơi nhà cửa mọc lên san sát. Nhưng trong mắt anh, mỗi tấc đất ấy đều thấm mồ hôi và máu của đồng đội. Anh đứng lặng rất lâu, như để nói lời cảm ơn muộn màng. Bởi anh hiểu rằng chiến thắng hôm nay không chỉ xây bằng súng đạn, mà còn bằng máu xương của biết bao con người.
Có những đêm sau hòa bình, anh vẫn giật mình tỉnh giấc. Không còn bom rơi, không còn đạn nổ, nhưng ký ức vẫn ùa về như mới hôm qua. Anh nghe văng vẳng tiếng gọi nhau giữa chiến hào, tiếng thở hắt cuối cùng của đồng đội bị thương, tiếng đất rơi trên nấm mồ vừa lấp vội. Người ta nói thời gian sẽ làm nguôi ngoai nỗi đau, nhưng với người lính, có những vết thương không bao giờ lành hẳn.
Tuy vậy, anh không bi lụy. Anh hiểu rằng đồng đội đã hy sinh không phải để lại một dân tộc đau buồn, mà để đất nước này được sống trong hòa bình. Vì thế, anh chọn cách sống tiếp – sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại phía sau. Mỗi khi nhìn thấy trẻ em cười, nhìn thấy đất nước đổi thay từng ngày, anh thấy lòng mình ấm lại. Bởi anh biết, dù đồng đội không còn, nhưng máu của họ đã trở thành một phần của Tổ quốc hôm nay.
Nỗi đau sau niềm vui toàn thắng là có thật. Nó không ồn ào, không phô trương, mà lặng lẽ ở trong tim người lính. Nhưng chính từ nỗi đau ấy, anh càng trân trọng hòa bình hơn, càng yêu đất nước hơn, và càng biết ơn những người đã hy sinh để hôm nay nhân dân Việt Nam được sống trong tự do.



