Nỗi đau trong ngày Bác đi xa
Tháng 9 năm 1969, cả dân tộc Việt Nam chìm trong đau thương khi Chủ tịch Hồ Chí Minh từ trần. Đối với hàng triệu người dân, đó là mất mát to lớn. Nhưng với Phạm Văn Đồng, đó còn là sự ra đi của người thầy, người đồng chí, người đã gắn bó với ông gần như cả cuộc đời cách mạng.
Những ngày cuối cùng của Bác, Phạm Văn Đồng gần như có mặt thường xuyên bên cạnh. Dù công việc của Chính phủ vẫn bộn bề, ông luôn tranh thủ từng phút để vào thăm Bác, hỏi han tình hình sức khỏe, trao đổi những công việc cần thiết.
Khi tin dữ đến, nhiều người kể rằng Phạm Văn Đồng lặng người rất lâu. Ông không nói gì, chỉ đứng yên nhìn về phía căn phòng của Bác.
Trong lễ tang, ông giữ vẻ bình tĩnh để cùng Trung ương lo công việc chung, nhưng những người gần ông đều thấy đôi mắt ông đỏ hoe.
Có lần, trong lúc chuẩn bị đọc điếu văn, ông phải dừng lại vài giây để lấy lại bình tĩnh.
Với ông, Bác Hồ không chỉ là lãnh tụ của dân tộc, mà còn là người đã dạy ông cách sống, cách làm cán bộ, cách yêu thương nhân dân.
Sau lễ tang, công việc đất nước vẫn tiếp tục. Nhưng nhiều người nhận thấy Phạm Văn Đồng trở nên trầm lặng hơn.
Trong một buổi làm việc với cán bộ trẻ, khi nhắc đến Bác, ông nói chậm rãi: “Điều quý nhất mà Bác để lại không chỉ là sự nghiệp cách mạng, mà là cách sống vì dân.”
Cả căn phòng lặng đi.
Từ đó về sau, trong mỗi quyết định lớn, ông luôn tự hỏi: nếu Bác còn sống, Bác sẽ nghĩ gì cho nhân dân?
Nỗi đau mất Bác không làm ông suy sụp, mà trở thành động lực để ông sống và làm việc trách nhiệm hơn.
Những năm tháng sau đó, dù gánh vác thêm nhiều trọng trách, Phạm Văn Đồng vẫn luôn giữ trong tim hình bóng của người thầy lớn.
Và với ông, phụng sự nhân dân cũng chính là cách tiếp tục con đường mà Bác Hồ đã để lại.



