Bài viết

Nỗi đau và Khát vọng Hòa bình qua đôi mắt Mẹ Việt Nam Anh hùng

Nỗi đau và Khát vọng Hòa bình qua đôi mắt Mẹ Việt Nam Anh hùng

Tây Ninh04/05/2026Đoàn xã Khánh Hưng (Đoàn xã Khánh Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại lễ kỷ niệm 75 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, hình ảnh mẹ ngồi nghe văn nghệ với đôi mắt nhòe lệ khi nhớ về ngày tiễn chồng, tiễn con đi mãi không về là một nốt lặng đầy ám ảnh.

Chồng mẹ - liệt sĩ Lê Văn Còn và con trai - liệt sĩ Lê Văn Nguyên đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Ngày thống nhất là ngày vui nhất nhưng cũng là lúc mẹ thấm thía nỗi đau gia đình không còn trọn vẹn.

Dù phải chịu đựng sự mất mát khủng khiếp, mẹ vẫn khẳng định: nếu được chọn lại, mẹ vẫn chọn con đường ấy. Bởi mẹ hiểu rằng, độc lập không thể có được nếu thiếu đi niềm tin và ý chí quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt tại vùng chiến trường Tuyên Bình, căn nhà nhỏ của Mẹ Rành được ngụy trang kỹ lưỡng giữa rừng tràm đã trở thành một "địa chỉ đỏ" cho các anh bộ đội. Đó không chỉ là nơi trú ẩn, mà còn là nơi tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người con xa nhà đang chiến đấu bí mật. Dù điều kiện vô cùng thiếu thốn, bữa cơm của mẹ con Mẹ Rành chỉ có cua có ốc, nhưng Mẹ luôn sẵn lòng chia sẻ với đồng đội bất cứ khi nào họ cần.

Có những khoảnh khắc ấm áp lạ kỳ hiện lên giữa lòng chiến tranh: các anh cán bộ tiện chuyến công tác ghé ngang, mỗi người góp một vốc gạo, con khô, hay đôi con ốc để cùng Mẹ tạo nên một bữa cơm ngon, thắm đượm tình đồng chí. Không chỉ dừng lại ở việc nuôi giấu, Mẹ còn dũng cảm tự tay khâm liệm cho nhiều đồng chí, đồng đội đã ngã xuống trên mảnh đất này. Những hành động ấy không làm mẹ hoang mang hay sợ hãi, mà càng hun đúc thêm sự kiên trung, bất khuất trong lòng người mẹ Việt Nam. Mẹ chính là hiện thân của hậu phương lớn lao, nơi người lính luôn cảm thấy được chở che như đang ở chính ngôi nhà của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn