Nỗi đau và nghị lực vươn lên của người lính pháo binh
24 năm chống chọi với vết thương, từng không nói được, chỉ nằm một chỗ, nhưng Anh hùng Nguyễn Hữu Ngoãn đã vươn lên bằng nghị lực phi thường. Ông được phong anh hùng năm 1967 sau trận bảo vệ đập Cẩm Ly, và tiếp tục cống hiến cho đến hơi thở cuối cùng.
Gần 40 năm đã trôi qua, nhưng những dư âm của chiến tranh vẫn âm ỉ. 24 năm, đó là khoảng thời gian mà anh hùng Nguyễn Hữu Ngoãn (Thanh Trạch, Bố Trạch) phải chống chọi với những vết thương, di chứng của chiến tranh.
Khi tròn 20 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ vào C3, D9 pháo 37 Tỉnh đội Quảng Bình, làm pháo thủ số 2. Năm 1965, giặc Mỹ bắn phá ác liệt. Trong trận đánh bảo vệ đập Cẩm Ly (Lệ Thủy), ông cùng 6 đồng chí trên mâm pháo bị trọng thương. Sau chiến công này, năm 1967, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Ông bị chấn thương ở đầu, gãy tay trái và tổn thương phần mềm chân phải. Với nghị lực phi thường, sau điều trị ông lại tiếp tục quân ngũ. Đến năm 1985, trong một lần làm nhiệm vụ ở Cà Roong, ông bị sốt rét ác tính thể não, phải về Bệnh viện 108 điều trị dài ngày rồi nghỉ hưu với quân hàm trung tá.
Những năm đầu mới về, ông không nói được, chỉ nằm một chỗ. Vợ ông – bà Nguyễn Thị Gái, y tá Bệnh viện Quân khu 4 – xin nghỉ để chăm sóc. Một mình bà nuôi bốn đứa con nhỏ, lo cho chồng. “Những ngày trái gió trở trời, ông vật vã với cơn đau, có lúc la hét rồi nằm khóc”, bà Gái kể trong nước mắt.
Nhưng ý chí người lính không cho phép ông lùi bước. Giờ đây, ông đã có thể tự đi lại và nói được một số từ. Trong nhà lúc nào cũng rộn rã tiếng cười của lũ trẻ. Ông là tấm gương sáng về nghị lực vươn lên, được đồng đội và bà con khâm phục.



