Bài viết

Nỗi Đau Vĩnh Cửu Của Ông Ba Lịch: Người Thương Binh Mang Theo Vết Thương Lịch Sử

Hưng Yên06/12/2025Dương Quỳnh Chi (Báo Tin tức/TTXVN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa lòng thành phố nhộn nhịp, có một góc nhỏ bình yên nép mình trong con hẻm nhỏ, nơi ông Lê Văn Lịch, một thương binh hạng 1/4, đã trải qua gần trọn thế kỷ. Đôi mắt ông, dù đã luống tuổi, vẫn ánh lên nỗi buồn sâu thẳm, như chứa đựng cả những ký ức đau thương của một thời "hoa lửa".

Ông Lịch nhập ngũ năm 1968, tuổi đôi mươi, tràn đầy sức sống và nhiệt huyết. Ông đã tham gia chiến đấu trên mặt trận Quảng Trị khốc liệt, nơi bom đạn như thác lũ trút xuống. Trong một trận đánh ác liệt, ông đã bị thương nặng bởi mảnh đạn pháo, mất đi cả cánh tay phải và vĩnh viễn mang trong mình những mảnh bom găm sâu vào cơ thể.

"Hồi đó, tuổi trẻ ai cũng vậy, chỉ nghĩ đến việc bảo vệ Tổ quốc thôi, chứ có nghĩ gì đến bản thân đâu," ông Lịch chia sẻ, giọng ông run run khi nhớ về quá khứ. "Khi tỉnh dậy ở bệnh viện dã chiến, nhìn cánh tay mình không còn nữa, tôi chỉ thấy đời mình như sụp đổ."

Những năm tháng sau chiến tranh, ông Lịch trở về với gia đình trong tình cảnh khó khăn. Cuộc sống của một thương binh hạng 1/4 không hề dễ dàng. Ông phải đối mặt với những cơn đau hành hạ, những di chứng của vết thương và những mảnh bom vẫn còn nằm trong cơ thể. Có những lúc, cơn đau hành hạ dữ dội đến mức ông không thể ngủ được, chỉ biết nghiến răng chịu đựng.

"Nhiều đêm, tôi tỉnh giấc vì đau nhức, nhìn vợ con đang say ngủ, tôi lại thấy thương họ vô cùng. Họ phải gánh vác thay tôi bao nhiêu gánh nặng," ông chia sẻ. Vợ ông, bà Nguyễn Thị Mai, người phụ nữ tảo tần, đã dành cả cuộc đời mình để chăm sóc ông, cùng ông vượt qua những tháng ngày gian khó. Bà thường xuyên thức trắng đêm để chăm sóc cho ông, lau mồ hôi, đắp chăn và tìm mọi cách để ông bớt đau đớn.

Dù mang trên mình những vết thương chiến tranh, ông Lịch không bao giờ để mình gục ngã. Ông vẫn cố gắng tham gia các hoạt động xã hội, thăm hỏi, động viên các thương binh, bệnh binh khác. Ông thường nói với mọi người: "Chúng ta tuy mất mát, nhưng chúng ta còn được sống, còn được nhìn thấy đất nước hòa bình. Đó là điều quý giá nhất."

Câu chuyện của ông Lịch là minh chứng cho sự hy sinh to lớn của những người lính thương binh. Họ đã đánh đổi cả tuổi xuân, sức khỏe của mình để giành lại độc lập cho dân tộc. Những vết thương mà họ mang theo không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là những câu chuyện lịch sử vĩnh cửu, nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình và sự tri ân đối với những người đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn