Nỗi day dứt của mẹ Phan Thị Cai
Mẹ Phan Thị Cai, sinh năm 1923, ngụ tại khu phố Tân Phước, phường Tân Bình, thành phố Dĩ An, tỉnh Bình Dương (thuộc tỉnh Sông Bé trước đây), là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã trải qua những mất mát to lớn trong chiến tranh. Ở tuổi xế chiều, điều khiến mẹ đau đáu nhất không phải những khó khăn của cuộc sống, mà là nỗi mong mỏi tìm được hài cốt của người chồng đã hy sinh vì Tổ quốc.
Trong căn nhà nhỏ ở Dĩ An, có một chiếc bàn thờ luôn nghi ngút khói hương. Trên đó là tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng – di ảnh của người chồng mà mẹ Phan Thị Cai chờ đợi suốt gần cả cuộc đời.
Những năm chiến tranh ác liệt, chồng mẹ lên đường tham gia cách mạng. Ngày tiễn chồng đi, mẹ chỉ kịp dặn:
– Ông cứ yên tâm làm nhiệm vụ, ở nhà đã có tôi.
Lời hứa ấy, mẹ giữ trọn cả cuộc đời.
Những ngày tháng sau đó là chuỗi ngày gian nan. Một mình mẹ tần tảo nuôi con, vừa lao động, vừa chờ tin người chồng nơi chiến trường. Rồi một ngày, tin dữ báo về: chồng mẹ đã hy sinh.
Mẹ lặng người.
Không có một nấm mồ để thắp nén hương, không biết người nằm lại ở nơi nào, mẹ chỉ biết hướng về phương xa mà thầm gọi tên chồng.
Năm tháng qua đi, chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, con cháu trưởng thành. Mẹ được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, vẫn còn một khoảng trống chưa bao giờ nguôi ngoai.
Mỗi lần có đoàn cán bộ đến thăm, mẹ lại nhẹ nhàng nói:
– Tôi già rồi, chỉ mong tìm được hài cốt của ông ấy để đưa về với gia đình.
Câu nói ấy khiến nhiều người xúc động. Sau bao mất mát, điều người mẹ mong mỏi nhất không phải vật chất hay sự chăm sóc cho riêng mình, mà chỉ là được đón người bạn đời đã hy sinh trở về trong vòng tay gia đình.
Ở tuổi gần trăm, mẹ vẫn giữ thói quen lau chùi bàn thờ, thắp nén nhang mỗi sáng và kể cho con cháu nghe về người cha, người chồng đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước. Với mẹ, sự hy sinh ấy là niềm tự hào, nhưng cũng là nỗi nhớ thương theo suốt cuộc đời.



