NỖI DAY DỨT CỦA NGƯỜI BÁC SĨ
NỖI DAY DỨT CỦA NGƯỜI BÁC SĨ
Ngày 8 tháng 4 năm 1968, trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, nữ bác sĩ trẻ ghi lại một ca phẫu thuật khiến chị day dứt suốt nhiều ngày. Đây không phải là một trận đánh lớn hay một chiến công, mà chỉ là câu chuyện về một người thầy thuốc đứng trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Hôm ấy, bệnh xá tiếp nhận một thương binh bị đau bụng cấp. Qua thăm khám, Đặng Thùy Trâm quyết định mổ vì nghi ngờ viêm ruột thừa. Điều kiện phẫu thuật vô cùng thiếu thốn. Thuốc gây tê chỉ còn rất ít, dụng cụ y tế không đầy đủ, ánh sáng cũng chỉ đủ để nhìn rõ vết mổ. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi quyết định của người bác sĩ đều vô cùng khó khăn.
Điều khiến chị xúc động nhất không phải là sự thiếu thốn của bệnh xá, mà là thái độ của người thương binh. Dù chịu nhiều đau đớn, anh vẫn cố gắng chịu đựng, không than phiền, thậm chí còn động viên ngược lại người bác sĩ đang trực tiếp điều trị cho mình. Hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí Đặng Thùy Trâm.
Trong quá trình phẫu thuật, chị và đồng đội cố gắng tìm nguyên nhân gây nhiễm trùng nhưng không thành công. Sau gần một giờ, chị buộc phải kết thúc ca mổ với tất cả những gì điều kiện lúc đó cho phép. Là một bác sĩ, chị hiểu rõ rằng cơ hội sống của người bệnh rất mong manh. Chính điều đó khiến chị mang theo nỗi trăn trở nặng nề.
Trong nhật ký, Đặng Thùy Trâm không trách hoàn cảnh, cũng không than phiền về sự thiếu thốn của chiến trường. Chị chỉ viết về cảm giác đau xót của một người thầy thuốc khi chưa thể cứu được người bệnh như mong muốn. Với chị, đó là điều khó có thể quên trong suốt cuộc đời làm nghề.
Đọc lại những dòng nhật ký hôm nay, người ta càng hiểu rõ hơn cuộc sống của các y, bác sĩ quân y trong chiến tranh. Họ không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn phải làm việc trong điều kiện thiếu thuốc, thiếu dụng cụ, thiếu cả những phương tiện tối thiểu của một ca phẫu thuật. Dẫu vậy, họ vẫn cố gắng hết sức để giành giật sự sống cho từng thương binh.
Câu chuyện ấy không có một kết thúc rực rỡ. Nhưng chính sự chân thật của nó đã làm nên giá trị đặc biệt của Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Cuốn nhật ký không chỉ ghi lại chiến tranh mà còn ghi lại lương tâm của một người bác sĩ. Giữa bom đạn khốc liệt, điều khiến chị đau đáu nhất vẫn là sinh mạng của người bệnh.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, trang nhật ký ngày 8 tháng 4 năm 1968 vẫn khiến nhiều độc giả xúc động. Nó nhắc chúng ta rằng, trong chiến tranh, có những con người không cầm súng xung phong ngoài mặt trận nhưng vẫn chiến đấu từng giờ để giành lại sự sống cho đồng đội. Đặng Thùy Trâm là một trong những con người như thế, và những dòng nhật ký của chị đã trở thành chứng tích chân thực về lòng nhân ái giữa thời hoa lửa.



