**Nỗi day dứt hơn nửa thế kỷ của Mẹ Việt Nam anh hùng 105 tuổi**

Nỗi day dứt hơn nửa thế kỷ của Mẹ Việt Nam anh hùng 105 tuổi
Trong căn nhà nhỏ ở phường Hội An Tây, thành phố Đà Nẵng, Mẹ Việt Nam anh hùng Ngô Thị Lang vẫn đều đặn thắp nén hương mỗi ngày, khẽ gọi tên người con trai liệt sĩ Huỳnh Quang Thợ như thể anh vẫn đang hiện diện đâu đó trong mái nhà thân thuộc. Trên bàn thờ đơn sơ không có tấm ảnh nào của người con đã ngã xuống, cũng chẳng còn kỷ vật để mẹ nâng niu mỗi khi nhớ thương. Điều duy nhất còn lại là tấm Bằng Tổ quốc ghi công đã bạc màu theo năm tháng.
Ở tuổi 105, mái tóc mẹ đã trắng như mây, đôi mắt mờ đục bởi thời gian nhưng trí nhớ vẫn còn nguyên vẹn. Trong sâu thẳm trái tim người mẹ già là một nỗi niềm chưa thể nguôi ngoai: mong một ngày tìm được hài cốt con trai để đưa anh trở về với quê hương, với vòng tay gia đình sau hơn sáu thập kỷ xa cách.
Mỗi lần nhắc đến con, ký ức trong mẹ lại ùa về. Mẹ nhớ người thanh niên có làn da trắng, đôi mắt tròn sáng và nụ cười hiền lành năm nào. Nếu còn sống, năm nay anh đã bước sang tuổi 80. Những lời kể ngắt quãng cùng đôi bàn tay run run của mẹ như chất chứa cả một trời thương nhớ và chờ đợi.
Cuộc đời mẹ Lang gắn liền với những mất mát của chiến tranh. Chồng mẹ là liệt sĩ Huỳnh Kinh Nhi đã hy sinh trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Một mình gánh vác gia đình, mẹ vừa nuôi con vừa tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng. Căn nhà nhỏ của gia đình từng là nơi che chở cán bộ, là điểm tựa cho những người chiến sĩ hoạt động bí mật giữa những ngày bom đạn.
Năm 1964, người con trai thứ hai là Huỳnh Quang Thợ khi ấy đang học trung học đã âm thầm viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Thương mẹ đã mất chồng vì chiến tranh, anh không đủ can đảm nói lời chia tay. Chỉ đến khi đơn vị báo tin, mẹ mới biết con trai đã lên đường ra trận.
Là một người mẹ, bà sợ mất con hơn ai hết. Nhưng bà hiểu rằng nếu ai cũng giữ con mình ở lại thì đất nước sẽ không có ngày độc lập. Bởi vậy, trong nỗi lo lắng khôn nguôi, mẹ vẫn lặng lẽ tiễn con đi bằng tất cả niềm tin và lòng tự hào.
Từ ngày ấy, những lá thư thưa dần rồi bặt hẳn. Mỗi chiều xuống, mẹ lại ngóng về đầu làng, mong một tin tức từ chiến trường. Mỗi khi có người trở về, bà đều vội vã hỏi thăm với hy vọng được nghe nhắc đến tên con.
Mẹ từng mơ đến ngày hòa bình, con trai sẽ trở về đoàn tụ cùng gia đình, sẽ dựng vợ gả chồng, sinh con đẻ cái để bà được bế bồng cháu nội. Nhưng giấc mơ ấy mãi mãi không thành hiện thực.
Năm 1965, chiến sĩ Huỳnh Quang Thợ anh dũng hy sinh tại chiến trường Núi Thành. Tin báo tử đến như nhát cắt sâu vào trái tim người mẹ đã chịu quá nhiều đau thương. Giữa khói lửa chiến tranh, bà không biết phải tìm con nơi đâu, chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng để tiếp tục sống và cống hiến cho cách mạng.
Đất nước đã hòa bình hơn nửa thế kỷ, nhưng hành trình tìm con của mẹ vẫn chưa dừng lại. Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng tình mẫu tử thì không. Hơn 60 năm qua, người mẹ ấy vẫn đau đáu một niềm mong mỏi duy nhất: được đón con trở về.
Nỗi chờ đợi của mẹ Lang không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình, mà còn là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng chồng con cho Tổ quốc. Đó là sự mất mát không gì bù đắp được, là vết thương thời chiến vẫn còn âm ỉ trong lòng những người ở lại.
Ở tuổi 105, điều mẹ mong không phải cho riêng mình. Mẹ chỉ mong một lần được biết nơi con nằm xuống, để sau hơn nửa thế kỷ xa cách, người con liệt sĩ có thể trở về trong vòng tay yêu thương của quê hương và người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



