NỖI DAY DỨT SUỐT ĐỜI CỦA HAI NGƯỜI CON
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những câu chuyện vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của những người ở lại. Đó là câu chuyện về liệt sĩ Ma Phúc Nhúng, người con của quê hương Tân An, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang (nay là xã Tân An, tỉnh Tuyên Quang).
NỖI DAY DỨT SUỐT ĐỜI CỦA HAI NGƯỜI CON
LIỆT SĨ MA PHÚC NHŨNG
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng có những câu chuyện vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của những người ở lại. Đó là câu chuyện về liệt sĩ Ma Phúc Nhúng, người con của quê hương Tân An, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang (nay là xã Tân An, tỉnh Tuyên Quang).
Năm 1970, sau một thời gian dài chiến đấu nơi chiến trường, đồng chí Ma Phúc Nhũng được trở về thăm gia đình tại thôn Tân Minh. Đó là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng vô cùng quý giá đối với người lính xa nhà.
Khi ấy, hai người con trai của ông là Ma Phúc Phòng và Ma Phúc Thực mới chỉ khoảng bốn, năm tuổi. Tuổi thơ hồn nhiên, ham chơi và hiếu động khiến hai anh em vô cùng tò mò về chiếc ba lô mà cha mang từ chiến trường trở về.
Trong chiếc ba lô ấy có những vật dụng gắn liền với người lính như hai chiếc bi đông đựng nước, lá cờ Tổ quốc và một khẩu súng ngắn. Không hiểu được sự nguy hiểm của khẩu súng, hai cậu bé đã lấy ra nghịch như một món đồ chơi.
Phát hiện sự việc, người cha đã nghiêm khắc quở trách các con. Với một người lính đã trải qua chiến tranh, khẩu súng là vật bất ly thân, là công cụ chiến đấu và cũng là vật có thể gây nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng với hai đứa trẻ còn quá nhỏ, các em chỉ cảm thấy mình bị cha mắng oan.
Từ đó, hai anh em giận dỗi cha.
Những ngày phép ngắn ngủi trôi qua rất nhanh. Đến ngày phải trở lại đơn vị, người cha lên đường trong khi hai đứa con vẫn chưa kịp nguôi ngoai sự hờn dỗi trẻ con ấy.
Không ai ngờ rằng…
Đó cũng là lần cuối cùng họ được gặp cha.
Sau chuyến trở lại chiến trường năm ấy, đồng chí Ma Phúc Nhúng đã anh dũng hy sinh. Người cha năm nào ra đi vì độc lập, tự do của Tổ quốc đã mãi mãi không trở về với gia đình.
Năm tháng trôi qua, hai cậu bé ngày nào dần trưởng thành. Nhưng trong lòng ông Ma Phúc Phòng và ông Ma Phúc Thực luôn mang theo một nỗi day dứt không thể nguôi ngoai. Đó là ký ức về lần cuối được gặp cha. Giá như ngày ấy hai anh em không giận dỗi. Giá như ngày ấy hai anh em chạy đến ôm cha thêm một lần. Giá như ngày ấy hai anh em kịp nói một lời yêu thương. Nhưng chiến tranh đã không cho họ cơ hội ấy. Cho đến tận hôm nay, khi nhắc lại câu chuyện của hơn nửa thế kỷ trước, nỗi ân hận ấy vẫn còn hiện hữu trong lòng những người con của liệt sĩ. Một sự hờn dỗi rất đỗi trẻ thơ đã trở thành ký ức theo họ suốt cuộc đời.
Câu chuyện về liệt sĩ Ma Phúc Nhúng không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh của một người chiến sĩ cách mạng, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của tình thân, về sự mất mát mà chiến tranh để lại cho mỗi gia đình.
Những người lính đã ngã xuống để đất nước được hòa bình. Và trong hòa bình hôm nay, ký ức về họ vẫn sống mãi qua những câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động như câu chuyện của liệt sĩ Ma Phúc Nhúng và hai người con ở thôn Tân Minh, xã Tân An năm nào.
Có những cuộc chia tay chỉ kéo dài vài năm. Nhưng cũng có những cuộc chia tay kéo dài mãi mãi. Và điều còn lại sau cùng chính là lòng biết ơn, sự trân trọng và nỗi nhớ không bao giờ nguôi đối với những người đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.


