Nói đến sự hy sinh của Mẹ Việt Nam Anh hùng, không ai có thể quên được Mẹ Nguyễn Thị Thứ
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
NHỮNG TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ TRONG LÒNG DÂN TỘC
Trong dòng chảy mênh mông của lịch sử dân tộc Việt Nam, chiến tranh không chỉ là những trận đánh oanh liệt, những chiến thắng vẻ vang mà còn là những nốt trầm đau thương nhưng vô cùng cao cả. Có một hình tượng đã đi vào thơ ca, nhạc họa và trở thành biểu tượng của tâm hồn Việt: đó là hình ảnh người Mẹ Việt Nam Anh hùng. Những người mẹ ấy không cầm súng ra chiến trường, nhưng cuộc đời các mẹ lại là một bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, sự chịu đựng và hy sinh thầm lặng. Đó là những người đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, từ trước Cách mạng tháng Tám cho đến tận ngày hôm nay.
Ngay từ những ngày đầu tiền khởi nghĩa trước năm 1945, khi phong trào cách mạng còn hoạt động bí mật, các mẹ đã là những "pháo đài" vững chắc nhất. Trong những gian nhà tranh vách đất, các mẹ không chỉ là người giữ lửa mà còn là người bảo vệ cán bộ. Hình ảnh những người mẹ thức trắng đêm canh gác cho các cuộc họp bí mật, hay giấu tài liệu quan trọng dưới những vựa lúa, hũ gạo đã trở thành một phần máu thịt của lịch sử. Dù bị kẻ thù đe dọa, tra tấn, các mẹ vẫn một lòng sắt son, trung kiên với Đảng, với cách mạng, vì một khát vọng duy nhất: độc lập cho Tổ quốc.
Nói đến sự hy sinh của Mẹ Việt Nam Anh hùng, không ai có thể quên được Mẹ Nguyễn Thị Thứ (quê tại Điện Thắng, Điện Bàn, Quảng Nam). Cuộc đời Mẹ là một minh chứng sống động nhất cho nỗi đau và sự quật cường của dân tộc. Mẹ có chín người con trai, một người con rể và hai cháu ngoại đã hy sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
Mười hai lần nhận giấy báo tử là mười hai lần trái tim mẹ như bị dao cắt. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau "người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh"? Người ta vẫn thường nhắc về mẹ với hình ảnh mâm cơm có nhiều chiếc bát, đôi đũa xếp sẵn chờ đợi những người con trở về. Dù biết các con đã ngã xuống nơi chiến trường, nhưng lòng mẹ vẫn bao dung, vẫn nuôi dưỡng niềm tin và tình yêu đối với đất nước. Dưới chân mẹ là những căn hầm bí mật, nơi mẹ nuôi giấu biết bao thế hệ chiến sĩ.
Bên cạnh các bà mẹ, chúng ta không bao giờ được phép quên những người thương binh – những người "tàn nhưng không phế". Họ đã để lại một phần xương máu nơi chiến trường để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Những người có công với cách mạng, dù là người trực tiếp cầm súng hay những người giao liên, những dân công hỏa tuyến, tất cả đều đã dành tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình cho lý tưởng chung. Có người đã nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm, có người trở về với cơ thể không còn nguyên vẹn, nhưng tinh thần của họ vẫn luôn tỏa sáng, là tấm gương cho thế hệ sau.
Hòa bình lập lại, Đảng và Nhà nước ta luôn chú trọng công tác đền ơn đáp nghĩa. Những ngôi nhà tình nghĩa được xây dựng, những người mẹ được phụng dưỡng đến cuối đời là minh chứng cho đạo lý ngàn đời của dân tộc. Tuy nhiên, sự bù đắp về vật chất sẽ chẳng bao giờ đủ so với những gì các mẹ, các anh đã mất đi. Trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là phải biết trân trọng những giá trị ấy, phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.
Tóm lại, hình tượng Mẹ Việt Nam Anh hùng và các anh hùng liệt sĩ sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường cho tâm hồn người dân Việt Nam. Sự hy sinh của họ đã dạy cho chúng ta về tình yêu quê hương, về sự kiên cường và lòng vị tha. Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, em xin hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Chúng em nguyện ghi lòng tạc dạ công ơn của những "Tượng đài sống" – những người đã hóa thân vào hồn thiêng sông núi, để mỗi tấc đất quê hương hôm nay đều xanh ngắt một màu bình yên.
Thông tin học sinh:
1. Họ và tên: Lê Quỳnh Anh 9/2
2. Trường: THCS Thị trấn Thạnh Hóa



