Nỗi đợi chờ không nguôi của Người mẹ anh hùng
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Năm đã hai lần chịu nỗi đau mất con khi liệt sĩ Nguyễn Văn Mão và liệt sĩ Nguyễn Văn Minh lần lượt hy sinh trong khi làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Đến nay, điều mẹ và gia đình luôn đau đáu là vẫn chưa tìm được hài cốt của hai người con để đưa về quê hương.
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Năm, sinh năm 1927, hiện sinh sống tại thôn Thủy Hồng, xã Thanh Lĩnh, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Ở tuổi gần một thế kỷ, dù sức khỏe đã yếu và trí nhớ nhiều lúc không còn minh mẫn, nhưng hình ảnh những người con đã hy sinh vì Tổ quốc vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí mẹ. Đó là nỗi nhớ thương day dứt chưa bao giờ nguôi ngoai suốt nhiều thập kỷ qua.
Mẹ Nguyễn Thị Năm sinh được 11 người con, gồm 5 trai và 6 gái, trong hoàn cảnh gia đình nghèo khó. Những năm cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970, khi chiến tranh ngày càng ác liệt, mẹ lần lượt tiễn những người con trai của mình lên đường thực hiện nghĩa vụ với đất nước. Người con thứ hai là anh Nguyễn Thanh Hải tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam. Sau đó, vào tháng 9 năm 1972, anh Nguyễn Văn Mão, người con trai thứ ba của mẹ, tình nguyện nhập ngũ.
Ngày tiễn con lên đường, mẹ Năm chuẩn bị bữa cơm bằng tất cả số gạo dành dụm được và tự tay bắt cá trên sông Lam để nấu cho con. Mẹ tiễn con đến tận Rú Nguộc, cách nhà hơn năm cây số, dõi theo đoàn xe khuất bóng mới quay trở về. Trong lòng mẹ luôn nuôi hy vọng ngày đất nước hòa bình, gia đình sẽ được đoàn tụ.
Thế nhưng chiến tranh đã mang đến những mất mát quá lớn. Sau nhiều năm không nhận được tin tức của con trai, vào giữa tháng 2 năm 1975, khi đang làm đồng, mẹ nhận tin anh Nguyễn Văn Mão đã anh dũng hy sinh tại chiến trường B4 khi đang giữ cấp bậc thượng sĩ và chức vụ tiểu đội trưởng. Tin dữ khiến mẹ ngã quỵ bên bờ ruộng. Dù đau đớn tột cùng, mẹ vẫn gắng gượng đứng lên để tiếp tục lao động và chăm lo cho gia đình.
Sau ngày đất nước thống nhất, niềm vui đến với mẹ khi người con thứ hai là anh Nguyễn Thanh Hải trở về bình an từ chiến trường B5. Tuy nhiên, nỗi đau chiến tranh vẫn chưa dừng lại. Tháng 3 năm 1983, anh Nguyễn Văn Minh, người con thứ bảy của mẹ, nhập ngũ vào Tiểu đoàn 4, Đoàn 7706, Mặt trận 779, Quân khu 7, tham gia chiến đấu chống Pol Pot – Ieng Sary, bảo vệ chủ quyền Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng.
Một lần nữa, mẹ nén nước mắt tiễn con lên đường làm nhiệm vụ. Trong những tháng ngày anh Minh xa nhà, mẹ luôn sống trong tâm trạng thấp thỏm, lo âu. Nỗi lo ấy trở thành hiện thực khi giữa tháng 2 năm 1984, mẹ nhận được tin anh Nguyễn Văn Minh đã hy sinh tại huyện Preah Sdach, tỉnh Pray Veng, Campuchia. Nỗi đau mất đi người con trai thứ bảy khiến mẹ suy sụp. Mẹ ôm bức ảnh hiếm hoi của con mà khóc suốt nhiều tháng trời, thương nhớ người con nằm lại nơi đất khách.
Những mất mát liên tiếp cùng bệnh tật đã khiến chồng mẹ là ông Nguyễn Văn Tiêm qua đời sau đó. Mẹ tiếp tục sống trong nỗi nhớ thương hai người con liệt sĩ. Điều khiến mẹ và gia đình luôn đau đáu là cho đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt của hai anh Nguyễn Văn Mão và Nguyễn Văn Minh để đưa về quê hương.
Dù chiến tranh đã lùi xa, những hy sinh của gia đình mẹ Nguyễn Thị Năm luôn được Tổ quốc ghi nhận. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam anh hùng. Năm 2017, Công an tỉnh Nghệ An nhận phụng dưỡng mẹ suốt đời. Ngoài chế độ trợ cấp hằng tháng, các cán bộ, chiến sĩ thường xuyên đến thăm hỏi, động viên và chăm sóc mẹ, góp phần sẻ chia những mất mát mà mẹ đã phải gánh chịu.
Ngày nay, mẹ Nguyễn Thị Năm là Bà mẹ Việt Nam anh hùng duy nhất còn sống tại xã Thanh Lĩnh. Dù đã trải qua những đau thương không gì bù đắp được, mẹ vẫn nhận được sự yêu thương, quan tâm của gia đình, chính quyền địa phương và cộng đồng. Hình ảnh người mẹ suốt đời chờ đợi tin con, mang trong lòng nỗi nhớ thương và niềm mong mỏi tìm lại phần mộ của các con liệt sĩ đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng và lòng yêu nước cao cả.



