Bài viết

Nơi đồng đội gọi tên nhau

Trần Tấn Khanh

22/08/2026xã Hà Đông (Xã Hà Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều tháng Bảy, nghĩa trang liệt sĩ nằm yên dưới hàng cây xanh. Những nén hương được thắp lên, làn khói mỏng bay giữa khoảng trời tĩnh lặng. Ông tôi đứng trước một hàng bia, tay cầm bó hoa nhỏ, mắt dừng lại rất lâu trước một cái tên.

Ông không đọc thành tiếng.

Nhưng tôi biết, trong lòng ông đang gọi tên một người.

Đó là người đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng tuổi trẻ.

Ngày ấy, họ đều còn rất trẻ.

Họ gặp nhau trong những ngày đầu nhập ngũ. Hai người khác quê nhưng nhanh chóng trở nên thân thiết. Một người thích kể chuyện, một người ít nói nhưng lúc nào cũng quan tâm đến đồng đội.

Ông kể, thời chiến tranh, những người lính thường gọi nhau bằng những cái tên rất giản dị. Có khi là tên thật, có khi là biệt danh. Nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi, họ biết người bên cạnh đang cần mình.

Họ cùng hành quân qua những chặng đường dài, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương thực. Khi ai mệt, người còn lại sẵn sàng mang giúp ba lô. Khi có lá thư từ quê nhà, họ cùng ngồi bên nhau đọc và kể chuyện về gia đình.

Có một lần, người đồng đội hỏi ông:

– Sau này hòa bình, cậu muốn làm gì?

Ông trả lời:

– Tôi về quê làm ruộng.

Người bạn cười:

– Tôi thì muốn mở một cửa hàng nhỏ. Khi nào cậu đi qua nhớ ghé nhé.

Hai người cùng cười.

Những ước mơ ngày ấy thật giản dị.

Nhưng họ tin rằng sẽ có một ngày mình trở về.

Rồi chiến tranh ngày càng khốc liệt.

Một lần làm nhiệm vụ, đơn vị gặp tình huống khó khăn. Những người lính phải nhanh chóng di chuyển. Trong khoảnh khắc ấy, ông nghe tiếng đồng đội gọi tên mình.

Một tiếng gọi rất quen thuộc.

Ông quay lại.

Người bạn vẫn ở phía sau.

Ông muốn chạy đến, nhưng hoàn cảnh không cho phép.

Sau đó, ông không còn gặp lại người bạn ấy nữa.

Tin người đồng đội hy sinh đến với ông sau đó không lâu.

Ông nói rằng, mình đã không khóc.

Không phải vì không đau, mà vì có những nỗi đau quá lớn khiến người ta chỉ biết im lặng.

Những năm tháng sau đó, mỗi khi hành quân qua một nơi xa lạ, ông vẫn có thói quen nhìn về phía sau.

Ông kể:

– Có những lúc tôi cứ tưởng chỉ cần quay lại là sẽ thấy cậu ấy đi phía sau.

Nhưng không có ai.

Chỉ có con đường dài và tiếng bước chân của những người còn lại.

Chiến tranh kết thúc.

Ông trở về quê.

Nhưng lời hẹn năm xưa của người bạn không bao giờ thành hiện thực.

Không có cửa hàng nhỏ.

Không có cuộc gặp gỡ nơi quê nhà.

Không có tiếng cười của hai người lính năm nào.

Chỉ còn một cái tên nằm trên bia đá.

Nhiều năm sau, ông tìm được nơi người bạn của mình an nghỉ.

Đó là một nghĩa trang liệt sĩ nằm giữa một vùng quê yên bình.

Ngày đầu tiên đến đó, ông đứng trước ngôi mộ rất lâu.

Rồi ông gọi:

– Cậu ơi, tôi về rồi đây.

Chỉ một câu nói.

Nhưng tôi thấy bàn tay ông run lên.

Ông kể với người bạn đã khuất về quê hương, về gia đình, về những người đồng đội còn sống. Ông kể rằng con đường làng ngày xưa giờ đã đổi khác. Cửa hàng mà người bạn từng mơ ước có lẽ đã có người khác mở. Và những đứa trẻ của thế hệ sau đang lớn lên trong hòa bình.

Ông cũng kể rằng mình vẫn nhớ lời hẹn năm xưa.

Từ đó, mỗi năm ông đều trở lại.

Không bao giờ quên.

Có lần tôi hỏi:

– Ông đi xa như vậy chỉ để thắp hương cho một người bạn sao?

Ông nhìn tôi và nói:

– Không. Ông đi để gọi tên những người đã không thể tự gọi tên mình nữa.

Tôi đứng lặng.

Bởi tôi hiểu rằng, với những người lính từng đi qua chiến tranh, đồng đội không chỉ là những người cùng đơn vị. Họ là những người đã cùng nhau chia sẻ tuổi trẻ, cùng đi qua những ngày tháng gian khó và cùng mang trong tim một niềm tin về ngày hòa bình.

Có những người đã trở về.

Có những người mãi mãi nằm lại.

Nhưng trong ký ức của đồng đội, họ chưa bao giờ biến mất.

Họ vẫn được gọi tên.

Trong những câu chuyện kể bên hiên nhà.

Trong những nén hương ngày tháng Bảy.

Trong những lần người lính già trở lại nghĩa trang.

Và trong cả những buổi chiều bình yên của quê hương hôm nay.

Tôi đứng trước những hàng bia dài, nhìn từng cái tên được khắc trên đá. Mỗi cái tên chỉ có vài dòng ngắn ngủi, nhưng phía sau đó là cả một cuộc đời.

Một tuổi trẻ.

Một gia đình.

Một ước mơ.

Một người bạn từng chờ đợi.

Và một quê hương để thương nhớ.

Tôi chợt hiểu rằng, nơi đây không chỉ là nơi những người lính nằm lại. Đây còn là nơi đồng đội vẫn gọi tên nhau.

Gọi để nhớ.

Gọi để biết ơn.

Gọi để những người đã hy sinh không bao giờ bị lãng quên.

Chiều xuống. Ông đặt bó hoa trước ngôi mộ rồi đứng nghiêm lặng hồi lâu.

Trước khi rời đi, ông khẽ nói:

– Tôi về nhé. Sang năm tôi lại đến.

Làn khói hương bay lên giữa khoảng trời trong.

Tôi nhìn theo ông và nghĩ rằng, có những lời hẹn đã không thể thực hiện trong chiến tranh, nhưng vẫn được giữ gìn suốt cả một đời.

Bởi với người lính, đồng đội có thể nằm lại nơi chiến trường, nhưng tên của họ sẽ mãi được gọi trong trái tim những người còn sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn