Mẹ Việt Nam Anh hùng

Noi gương Mẹ Phan Thị Hợi trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc

Tây Ninh19/05/2026Lê Quốc Thái (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không khí hào hùng của những ngày tháng Tư lịch sử, khi sắc đỏ của lá cờ Tổ quốc rợp bóng khắp các nẻo đường, tôi có dịp về thăm xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh – mảnh đất từng là "thủ đô kháng chiến" năm xưa. Tại ấp Thạnh Trung, tôi được gặp Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi, người phụ nữ sinh năm 1935, nay đã bước sang tuổi 91. Ở cái tuổi xưa nay hiếm, đôi mắt Mẹ đã mờ chân chim, nhưng khi nhắc về những người con đã ngã xuống, ánh mắt ấy bỗng rực sáng một niềm tự hào xen lẫn nỗi đau đáu khôn nguôi. Câu chuyện của Mẹ chính là một bản hùng ca sống động nhất về sự hy sinh và lòng yêu nước, nơi mà nỗi đau đã hóa thạch thành sự kiên cường để dâng hiến cho đại nghĩa dân tộc. ​Cuộc đời Mẹ Hợi là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam, khi cả hai người con trai của Mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Nho và liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh đều đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho sự nghiệp Tổ quốc. Anh Nguyễn Văn Nho đã ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi hoài bão về một ngày đất nước sạch bóng quân thù còn dang dở. Rồi khi hòa bình lập lại, tiếng gọi của núi sông một lần nữa vang lên, anh Nguyễn Văn Vinh lại tiếp bước anh mình, hy sinh vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nhìn đôi bàn tay nhăn nheo của Mẹ run run chạm vào tấm bằng Tổ quốc ghi công, tôi chợt nhận ra cái giá của hòa bình không chỉ tính bằng máu của người lính nơi chiến trường, mà còn được đo bằng nước mắt chảy ngược vào tim của những người mẹ nơi hậu phương. Một người con đi đã là nỗi đau xé lòng, hai lần tiễn con đi là hai lần mẹ gánh cả nỗi đau của thời đại trên đôi vai gầy guộc. ​Sự hy sinh của anh Nho và anh Vinh mang một ý nghĩa thiêng liêng, đó là biểu tượng của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Các anh đã chọn cái chết cho thế hệ sau được sống, chọn gác lại tình riêng để bảo vệ cái chung vĩ đại, biến sự tồn tại của mình thành một phần của dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ. Đứng trước sự hy sinh ấy, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và hiểu rằng Tổ quốc không phải là một khái niệm trừu tượng, mà chính là xương máu của cha anh, là nước mắt của Mẹ Hợi, là mảnh đất bình yên dưới chân ta đang đứng hôm nay. Chính sự tần tảo, lòng yêu nước âm thầm của Mẹ đã hun đúc nên những trái tim quả cảm, và cái chết của các anh không phải là sự kết thúc, mà là sự bắt đầu của một đời sống mới trong lòng dân tộc. ​Trở về từ ngôi nhà của Mẹ, lòng tôi nặng trĩu những suy tư về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà khói lửa đã lùi xa, nhưng "trận chiến" mới trong thời bình lại đầy cam go với nghèo nàn, lạc hậu và sự vô cảm. Trách nhiệm của chúng ta không chỉ là biết ơn bằng lời nói hay những đóa hoa trong các ngày lễ, mà phải bằng hành động thực tế. Người trẻ cần học tập, lao động với tinh thần của một chiến sĩ thời bình, mang tri thức để xây dựng quê hương Tây Ninh ngày càng giàu đẹp. Chúng ta phải là những người gác đền cho hòa bình, bảo vệ thành quả mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng mạng sống, đồng thời phải sống có lý tưởng, khát vọng, thoát khỏi lối sống ích kỷ hẹp hòi để xứng đáng với sự hy sinh của các liệt sĩ và nỗi lòng của những người Mẹ Việt Nam Anh hùng. ​Chia tay Mẹ Phan Thị Hợi, hình ảnh dáng Mẹ gầy guộc bên hiên nhà cứ ám ảnh tôi mãi như một gốc mai già đứng vững giữa phong ba. Câu chuyện về thời hoa lửa của gia đình Mẹ sẽ mãi là ngọn lửa hồng sưởi ấm và soi đường cho tâm hồn những người trẻ. Chúng con nguyện hứa sẽ đem sức trẻ và trí tuệ của mình để viết tiếp những chương mới rạng rỡ cho Việt Nam, để máu của các anh không bao giờ đổ xuống vô ích, và để nụ cười của Mẹ luôn được bình yên giữa mùa xuân độc lập của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Noi gương Mẹ Phan Thị Hợi trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc | Câu chuyện thời hoa lửa