NƠI HOA NỞ TRÊN ĐẤT CHÁY
NƠI HOA NỞ TRÊN ĐẤT CHÁY
NƠI HOA NỞ TRÊN ĐẤT CHÁY
Chiều hôm ấy, trời mưa rất lớn.
Con đường đất dẫn vào ngôi làng nhỏ bên dòng sông trở nên lầy lội. Những mái nhà thấp thoáng sau màn mưa, im lìm như đang cố quên đi những năm tháng chiến tranh đã đi qua.
Lan đứng bên bờ sông, trên tay cầm một bó hoa đỏ.
Năm nào cũng vậy.
Cứ đến ngày này, cô lại trở về.
Không ai trong làng biết cô đang chờ điều gì.
Bởi người cô chờ đã được báo tử cách đây gần mười năm.
Minh.
Người lính trẻ từng cùng cô đi qua những ngày tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.
Ngày ấy, Lan mới mười chín tuổi.
Cô là y tá trong một đơn vị đóng quân giữa khu rừng già. Công việc của cô là chăm sóc thương binh, đưa thuốc men đến các điểm chiến đấu và đôi khi là ngồi bên những người lính hấp hối cho đến khi họ trút hơi thở cuối cùng.
Lan đã quen với tiếng súng.
Quen với mùi khói.
Quen với những đêm phải ngủ trong hầm trú ẩn.
Nhưng cô chưa bao giờ quen được với việc nhìn một người trẻ tuổi ra đi.
Minh đến đơn vị vào một buổi sáng mùa mưa.
Anh không nói nhiều.
Trên cổ tay anh có một sợi chỉ đỏ.
Lan từng hỏi:
— Anh giữ nó làm gì?
Minh nhìn sợi chỉ rồi cười.
— Mẹ anh buộc trước ngày anh đi. Bà bảo nếu còn sợi chỉ này thì phải nhớ rằng ở quê vẫn có người chờ anh.
Lan mỉm cười.
— Vậy anh có sợ không?
— Sợ chứ.
Cô ngạc nhiên.
Minh nhìn về phía khu rừng.
— Chỉ có người không biết sợ mới đáng sợ. Anh sợ chết. Nhưng anh sợ hơn việc những người mình yêu thương phải sống trong chiến tranh.
Lan không nói gì.
Câu nói ấy ở lại trong lòng cô rất lâu.
Sau đó, Lan và Minh trở nên thân thiết.
Họ không có những buổi hẹn hò như những đôi trai gái bình thường.
Tình yêu của họ nằm giữa những trận bom.
Có khi chỉ là một bát cơm chia đôi.
Một chai nước chuyền tay.
Một ánh mắt nhìn nhau trước khi bước vào trận đánh.
Một lần, Minh bị thương ở vai.
Lan vừa băng bó vừa trách:
— Anh lúc nào cũng liều mạng.
Minh cười:
— Nếu anh không liều thì ai bảo vệ em?
Lan cúi đầu.
— Em tự bảo vệ được mình.
— Anh biết.
Minh nhìn cô.
— Nhưng anh vẫn muốn bảo vệ em.
Lan không đáp.
Ngoài kia, tiếng pháo lại vang lên.
Cả hai đều biết những khoảnh khắc bình yên như thế không bao giờ kéo dài.



