Cựu Thanh niên xung phong

Nơi in dấu tuổi trẻ

Bà Hồng sinh năm 1952 tại vùng ven biển Gio Linh. Năm 1969, khi mới 17 tuổi, bà tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong và được điều động ra Cồn Cỏ để làm nhiệm vụ hậu cần, vận chuyển và phục vụ chiến đấu. Chuyến tàu đưa bà ra đảo đi trong đêm tối, sóng lớn đánh liên tục, nhiều người lần đầu xa đất liền không khỏi lo lắng. Nhưng với bà, đó là bước ngoặt lớn của tuổi trẻ.

Quảng Trị05/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu trên đảo, bà Hồng phải làm quen với cuộc sống hoàn toàn khác biệt. Đảo nhỏ, gió biển thổi mạnh quanh năm, đất đá khô cằn, không có cây lớn che chắn. Nước ngọt khan hiếm, lương thực phải tiết kiệm từng chút. Thanh niên xung phong như bà chủ yếu đảm nhận nhiệm vụ tiếp tế, tải đạn, vận chuyển hàng hóa từ bến tàu vào các vị trí chiến đấu và hỗ trợ bộ đội xây dựng công sự.

Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Mỗi khi tàu tiếp tế cập đảo, cả đơn vị phải nhanh chóng bốc dỡ hàng trong thời gian ngắn nhất, vì máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Có những lần, đang vận chuyển hàng thì còi báo động vang lên, mọi người phải lập tức phân tán, ẩn nấp trong các công sự được đào sâu trong đá.

Bà Hồng nhớ rõ một trận pháo kích dữ dội vào năm 1970. Khi đó, bà cùng tổ thanh niên xung phong đang vận chuyển lương thực từ bến lên khu vực kho chứa thì bất ngờ bị tấn công. Tiếng nổ vang dội, đất đá văng khắp nơi. Một số bao hàng bị cháy, nhiều công sự bị hư hại. Dù rất hoảng sợ, bà và đồng đội vẫn cố gắng giữ lại hàng hóa còn sử dụng được, đồng thời hỗ trợ đưa người bị thương đến nơi an toàn.

Cuộc sống trên đảo là chuỗi ngày thiếu thốn nhưng đầy tình đồng đội. Bà Hồng cùng các chị em thanh niên xung phong phải tự phân chia công việc: người lo hậu cần, người vận chuyển, người hỗ trợ y tế. Những bữa ăn đơn giản chỉ là cơm nắm, cá khô, đôi khi là rau rừng hái vội. Nhưng trong gian khổ, họ luôn động viên nhau bằng những câu chuyện nhỏ, giữ tinh thần lạc quan để vượt qua hiểm nguy.

Sau năm 1975, bà Hồng trở về đất liền, tiếp tục cuộc sống đời thường. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu, ký ức về Cồn Cỏ vẫn luôn rõ ràng trong bà – nơi tuổi trẻ của bà gắn liền với bom đạn, sóng gió và tình đồng đội không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn