Nỗi Khắc Khoải Trăm Năm Tuổi Của Mẹ Đèo
Câu chuyện xúc động về Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Đèo (Hưng Yên) — người mẹ ba lần tiễn người thân ra trận thì cả ba đều hy sinh, trọn một thế kỷ âm thầm nén đau thương để làm điểm tựa vững chắc cho gia đình và quê hương.

Trăm Năm Một Cõi Lặng Thầm: Ký ức của Mẹ Đèo
Đất Hưng Yên năm 1926 đón mẹ Trần Thị Đèo chào đời giữa những ngày lầm than bão lửa.
Năm hai mươi lăm tuổi, tuổi xuân đang thì rực rỡ nhất, mẹ đã phải khoác lên mình chiếc áo góa phụ khi người chồng thân yêu ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Một mình mẹ oằn vai gánh vác giang sơn nhà chồng, tần tảo nuôi nấng những đứa con thơ dưới mái tranh nghèo miền trung du.
Nhưng chiến tranh tàn khốc đâu để mẹ được yên bình. Khi Tổ quốc gọi tên, người mẹ ấy lại nuốt ngược nước mắt vào trong, ba lần tiễn những khúc ruột của mình ra chiến tuyến.
Ba lần đưa đi là ba lần người không hẹn ngày trở về. Mẹ lặng câm nhận về ba tấm giấy báo tử lạnh lùng. Chồng và hai người con trai của mẹ lần lượt nằm lại nơi đất bạn, đổi xương máu lấy màu xanh tự do cho đất nước. Mùa hè năm 1978, người con trai thứ hai của mẹ là liệt sĩ Bùi Văn Tuế cũng dâng hiến tuổi đôi mươi tại mặt trận biên giới Tây Nam. Giờ đây, khi đất nước đã hòa bình tròn nửa thế kỷ, lòng mẹ chưa một ngày thôi giông bão.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bước sang tuổi bách niên tròn một thế kỷ, mẹ Trần Thị Đèo vẫn nằm lặng yên trên chiếc võng nhỏ ở xã Trà Giang, huyện Tiên Lữ. Đôi mắt đã mờ đục theo thời gian nhưng hằng ngày vẫn đau đáu hướng về chiếc ti vi, ngóng trông các chương trình tìm kiếm đồng đội.
Hơn năm mươi năm qua đi, niềm khắc khoải duy nhất còn lại của người mẹ trăm tuổi trước lúc nhắm mắt xuôi tay là tìm thấy hài cốt của người con trai cả Vũ Văn Chấn vẫn đang lạc lối nơi đâu đó. Mẹ không mong cầu lụa là vinh hiển, chỉ mong một lần được đón con về, thắp cho con nén nhang trên nấm mộ chính thức để linh hồn con không còn phải bơ vơ.



