Bài viết

NỖI KHÁT KHAO CỦA MỘT NGƯỜI MẸ - Viết về Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Tám

Vĩnh Long14/01/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" là niềm tự hào của gia đình và của cả hệ thống chính trị xã xã Long Thới nói riêng, huyện Chợ Lách nói chung. Lần theo địa chỉ tôi tìm đến gia đình nơi thờ cúng Mẹ Lê Thị Tám vào một buổi chiều mưa. Hiện Mẹ được người con dâu Nguyễn Thị Châu thờ cúng lo hương khói tại ấp Long Hòa, xã Long Thới, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre.

Mẹ sinh năm 1910, quê quán tại ấp Lương Khánh, xã Tân Thiềng, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre. Từ nhỏ, Mẹ sống trong một gia đình tá điền nghèo. Năm 1928, Mẹ có chồng về ấp Long Hòa, xã Long Thới, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre. Chồng Mẹ là ông Dương Văn Phùng, sinh năm 1906. Sau khi có gia đình, Mẹ lần lượt sinh được 8 người con trong đó 4 trai và 4 gái.

Sống trong thời kỳ chiến tranh, cuộc sống ở vùng quê nghèo lại càng khó khăn nhưng Mẹ đều chăm sóc gia đình chu đáo, các con của Mẹ cũng lần lượt trưởng thành, được cho đi học và sớm có giác ngộ cách mạng. Căm thù bọn thực dân áp bức, các người con của Mẹ lần lượt tham gia cách mạng, đầu tiên là anh Dương Văn Dìa, sinh năm 1932, người con trai kế tiếp lại theo anh trai mình đi theo con đường cách mạng đó là anh Dương Văn Do, sinh năm 1939. Tiễn con đi, lòng Mẹ lo lắng nhưng vì cách mạng, vì độc lập, tự do của đất nước, nén nỗi buồn Mẹ động viên cho các con lên đường.

Anh Dương Văn Do, tham gia bộ đội và giữ chức vụ Tiểu đội phó, cấp bậc Trung sĩ. Vào ngày 25 tháng 02 năm 1969, anh Dương Văn Do hy sinh trong trận đánh với giặc tại xã Hưng Khánh Trung.

Anh Dương Văn Dìa tham gia vào đơn vị Ban Binh vận huyện Chợ Lách giữ chức vụ là Tiểu đội phó và anh dũng hy sinh vào ngày 25 tháng 02 năm 1972 tại xã Phú Túc, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre.

Khi đơn vị báo tin anh Dương Văn Dìa hy sinh, Mẹ như chết lặng không tin đó là sự thật. Mẹ một lần nữa lại gạt nước mắt vượt qua nỗi đau động viên các con tiếp tục chiến đấu.

Trong ba năm nhưng Mẹ nhận hai lần báo tử, lòng Mẹ đau như cắt từng đoạn ruột, giọt nước mắt thầm lặng của người Mẹ ngày nào vẫn chảy trong những đêm khuya vắng lạnh. Một người mẹ kiên cường vượt lên nỗi đau làm chỗ dựa cho các con, các cháu của Mẹ, động viên con dâu phải mạnh mẽ, bản thân Mẹ trải qua nhiều gian khổ nhưng Mẹ cảm thấy tự hào vì các con của Mẹ hy sinh cho lý tưởng cách mạng để có ngày tháng hòa bình thống nhất đất nước.

Năm 1997, do bệnh nặng Mẹ đã ra đi mãi mãi, để ghi nhớ sự hy sinh mất mát của gia đình, ngày 30 tháng 3 năm 2015 Mẹ vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" theo quyết định số 544/QĐ-CTN của Chủ tịch nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn