Nơi ký ức không còn thuộc về thời gian (1)
Anh không còn nhớ mọi thứ theo thứ tự.
Không còn “trước – sau”.
Không còn “khi ấy – bây giờ”.
Ký ức đến như những mảnh rời,
không báo trước,
không theo quy luật.
Một ánh sáng chạm vào mắt—
và anh thấy lại một buổi sáng xa xôi.
Một âm thanh thoáng qua—
và một con đường cũ hiện lên.
Anh không gọi đó là “nhớ”.
Vì nó không đến từ việc cố gắng.
Nó tự hiện ra,
như thể chưa từng rời đi.
Anh nhận ra:
ký ức không nằm trong thời gian,
mà nằm trong cách con người tồn tại.
Không phải “đã qua”,
mà là “đang ở đó”—
dưới một hình thức khác.
Và khi hiểu điều đó,
anh không còn cố giữ.
Vì không có gì thực sự mất đi.



