NỖI LÒNG CỦA MẸ - Viết về Mẹ VNAH Huỳnh Thị Phượng
Mẹ Huỳnh Thị Phượng, tên thật là Trương Thị Bê, sinh ngày 20/10/1924 tại ấp Lộc Hiệp xã Vĩnh Bình. Lúc Mẹ tròn tám tháng tuổi thì người cha ruột mất. Khi mẹ Phượng, được ba tuổi thì mẹ ruột tái giá và sống chung với bố dượng. Đến năm 15 tuổi được người cậu ruột là Huỳnh Trí Biện ở Sa Đéc đem về nuôi cho đi học, khai sinh tên là Huỳnh Thị Phượng và Mẹ giữ luôn tên Phượng từ đó đến giờ. Năm 1948 Mẹ được cậu ruột dìu dắt tham gia cách mạng làm thư ký đánh máy cho Ty giao thông liên lạc của tỉnh Vĩnh Long đóng tại huyện Tam Bình. Cùng năm đó Mẹ xây dựng gia đình với ông Nguyễn Văn Phương công tác chung cơ quan với Mẹ. Tưởng rằng những thiếu thốn tình cảm của Mẹ được bù đắp, nào ngờ đến năm 1952 khi Mẹ mang thai thì hạnh phúc gia đình đổ vỡ Mẹ và chồng Mẹ ly hôn. Mẹ xin nghỉ công tác về sống cùng Mẹ ruột ở tại xã Vĩnh Bình để chờ ngày sinh con. Anh Huỳnh Văn Lập con trai Mẹ ra đời trong hoàn cảnh như thế. Với việc đan thuê áo len để sinh sống, thu nhập không được là bao, nhưng Mẹ vẫn bằng lòng với cuộc sống của mình. Thế mà, cuộc sống của Mẹ đâu được bình yên. Bọn tề xã biết Mẹ rời tổ chức cách mạng và đã thôi chồng nên thường xuyên đến ve vãn và gây khó dễ. Mẹ Phượng phải ôm con rời xa quê lên Sài Gòn giúp việc nhà cho các gia đình khá giả kiếm tiền nuôi và cho con đi học. Sau một thời gian dài thấy bọn tề xã không còn để tâm chú ý, Mẹ và con trai trở về quê năm 1962 và sinh sống bằng nghề bán tạp hóa nhỏ. Lúc này anh Lập tuy tuổi còn nhỏ nhưng biết cố gắng và học rất giỏi. Thi vào lớp đệ thất (lớp 6) đậu thứ hạng cao nên được nhận học bổng mỗi tháng 600 đồng. Tiền học bổng hàng tháng anh đều trao hết cho Mẹ để làm vốn buôn bán. Năm 1968 lúc đang học đệ lục (lớp 7) anh Lập đã tình nguyện vào bộ đội địa phương và được đồng chí Bảy Trực dìu dắt. Biết Mẹ có con đi cách mạng, bọn tề xã đến thúc giục Mẹ gọi anh Lập về trình diện. Chúng hăm dọa đủ điều, kể cả dọa đốt nhà của Mẹ. Trước tình thế đó mẹ Phượng lại một lần nữa rời xa quê hương lên Sài Gòn làm thuê sinh sống và thăm nuôi con. Mỗi khi nhớ đến việc mẹ con xa cách Mẹ không cầm được nước mắt. Đến tháng 3/1970 Mẹ được tin người con trai duy nhất của Mẹ hy sinh. Bao nhiêu yêu thương đau đớn Mẹ chôn chặt trong lòng, Mẹ tiếp tục làm thuê cho đến ngày quê hương hoàn toàn giải phóng mới trở lại quê nhà. Người chủ nhà thời đó của Mẹ cho đến bây giờ vẫn chưa biết Mẹ có con trai hy sinh.
Mỗi khi nhắc đến anh Lập mẹ Phượng không cầm được nước mắt. Cuộc đời Mẹ hạnh phúc riêng không được may mắn như bao nhiêu phụ nữ khác nên tất cả tình thương yêu Mẹ dành hết cho con. Dù làm việc gì ? ở đâu? cực khổ thế nào Mẹ cũng đem con theo, vì Mẹ muốn được nuôi và chung sống với con. Để đáp lại tình yêu thương của Mẹ anh Lập là một người con ngoan hiền chí hiếu, anh không làm điều gì để cho Mẹ phiền lòng. Mẹ Phượng nói trong nước mắt: Trước hôm anh thoát ly anh chỉ xin mẹ 500 đồng trong tiền học bổng tháng 2 anh vừa nhận được. Ngoài ra anh không nhận gì thêm dù Mẹ có cố tình ép. Mẹ lại kể tiếp, có một lần khi Mẹ đến thăm, anh xin chiếc khăn đội đầu của Mẹ, để khi nào nhớ Mẹ đem ra nhìn cho đỡ nhớ... Trong lòng Mẹ đầy ắp những kỷ niệm về người con trai yêu dấu. Không lúc nào Mẹ quên được tính tình hiền hòa và hiếu thảo của con.
Do có một người con duy nhất hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ nên ngày 17/12/1994, Mẹ được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu "Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng".
Năm 1999 Mẹ được Công ty thuốc sát trùng miền Nam tặng nhà tình nghĩa trị giá 15.000.000đ. Cuộc sống của Mẹ đạm bạc, Mẹ đã ăn chay trường trên 35 năm nay. Hiện tại tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn do đau bệnh, nhưng Mẹ vẫn sống những ngày cuối đời ấm áp với người cháu họ.
*Mẹ Huỳnh Thị Phượng qua đời vào năm 2004.



