Khác

“NỔI LỬA LÊN EM” VÀ MÓN NỢ ÂN TÌNH DAY DỨT CỦA NHẠC SĨ (1)

Quảng Ninh03/07/2026Hoàng Thị Hạnh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Ngũ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhạc sĩ Huy Du là tác giả nổi tiếng của nhiều ca khúc như “Tình em”, “Anh vẫn hành quân”, “Đường chúng ta đi”, “Trên đỉnh Trường Sơn ta hát”… Nhưng ông vẫn dành nhiều tình cảm hơn cả cho “Nổi lửa lên em”. Với ông, phía sau mỗi bài hát luôn là một câu chuyện và “Nổi lửa lên em” là câu chuyện nhiều day dứt trong hành trang người nhạc sĩ, chiến sĩ.

Đó là năm 1967, ông vào chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh. Cùng đoàn văn nghệ với nhạc sĩ lúc đó còn có nhà thơ Xuân Sách, nhà viết kịch Đào Hồng Cẩm… Nhóm văn nghệ sĩ được ở cùng một đơn vị đóng giữa khu rừng phía Tây tỉnh Quảng Trị.Đơn vị có một cô cấp dưỡng còn rất trẻ, người thật xinh xắn tên là Sạn. Khi ấy, nhạc sĩ cũng chỉ biết cô là người Hà Tĩnh, là con một nhưng vẫn xung phong ra trận. Cô rất chăm chỉ và đặc biệt yêu quý các văn nghệ sĩ. Mỗi lần đoàn ông đi thực tế, cô lại chuẩn bị gạo rang, cơm khô, rau, muối ăn cho mấy ngày đường. Thỉnh thoảng, khi đi thực tế trở về, các văn nghệ sĩ lại được cô “ưu ái” chiêu đãi món rau tươi. Thuở ấy, ở chiến trường, bữa cơm có rau tươi là một sự kỳ diệu và kỳ công của đầu bếp.Để có đĩa rau ấy, Sạn đã phải vào tận rừng sâu, qua bao điểm có cài bom nổ chậm để hái rau. Thế rối, cái tứ đầy yêu thương ấy nổi lên trong đầu nhạc sĩ: “Một cánh rau rừng còn ủ kín yêu thương. Nhớ nắm gạo rang đường ra chiến trận…”.Năm 1971, nhạc sĩ Huy Du đi chiến dịch Đường 9 - Nam Lào. Ông mang bài hát bên mình, hy vọng gặp lại người con gái năm xưa để tặng. Khi ông đến nơi có bếp lửa đầy ân tình ấy, chỉ thấy lều lán và những gương mặt mới. Hỏi thăm mãi, ông mới hay rằng cô Sạn đã hy sinh. Ông lặng đi khi nghe tin dữ này. Bản nhạc vẫn còn trên tay như một món nợ chưa trả được:"Trăng đã dậy rồi, khơi bếp hồng lên nhé.Lá bép rau rừng thêm ấm tình anh nuôi.Nổi lửa lên em đánh Mỹ đêm ngày.Vũ trụ theo ta vào trong chiến trận,Có chị Hằng soi sáng canh thâu.Ơi… Miền Nam ơi có đêm nào ngủ được.Lửa chiến tranh còn bỏng đất quê mình,Yêu đất nước trải đường vô trong nớ.Đây tuyến hậu cần ta bủa lưới khắp nơi nơi".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn