Nỗi mong mỏi của người cháu bên bàn thờ liệt sĩ ở bản Na Khốm
Bản Na Khốm (xã Yên Na, tỉnh Nghệ An) những ngày này cuộc sống đã yên bình, no ấm hơn trước. Nhưng trong căn nhà của ông Lô Văn Bỉnh, gian giữa luôn là một khoảng lặng thiêng liêng – nơi đặt bàn thờ và tấm bằng Tổ quốc ghi công mang tên liệt sĩ Lô Văn Đậu.
Nỗi mong mỏi của người cháu bên bàn thờ liệt sĩ ở bản Na Khốm
Bản Na Khốm (xã Yên Na, tỉnh Nghệ An) những ngày này cuộc sống đã yên bình, no ấm hơn trước. Nhưng trong căn nhà của ông Lô Văn Bỉnh, gian giữa luôn là một khoảng lặng thiêng liêng – nơi đặt bàn thờ và tấm bằng Tổ quốc ghi công mang tên liệt sĩ Lô Văn Đậu.
Liệt sĩ Lô Văn Đậu chính là người chú ruột của ông Bỉnh.
Năm xưa, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người con của dòng họ Lô – liệt sĩ Lô Văn Đậu – đã gác lại nương rẫy bản mường để lên đường ra trận. Anh dũng hy sinh nơi chiến trường khốc liệt khi tuổi đời còn rất trẻ, ông đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân và máu xương để đổi lấy sự bình yên, ấm no cho thế hệ mai sau.
Thời gian trôi qua, những người thân thuộc thế hệ trước lần lượt khuất núi, ông Lô Văn Bỉnh với tư cách là cháu ruột đã đứng ra gánh vác trách nhiệm thờ phụng, chăm lo khói hương cho liệt sĩ. Thế nhưng, mấy chục năm qua, trong lòng ông Bỉnh vẫn luôn canh cánh một nỗi niềm đau đáu: Hài cốt của người chú cho đến nay vẫn chưa tìm thấy, ông vẫn đang nằm lại đâu đó nơi đất mẹ bao la.
Cứ mỗi dịp lễ Tết, ngày rằm hay ngày Thương binh - Liệt sĩ, ông Bỉnh lại cẩn thận lau chùi ban thờ, thắp nén nhang thơm mời linh hồn người chú về chứng giám. Nhìn làn khói trầm phảng phất, người cháu nơi quê nhà lại đau đáu một tâm nguyện lớn nhất cuộc đời: mong mỏi, chờ đợi một ngày tìm thấy hài cốt của liệt sĩ Lô Văn Đậu để đưa ông về yên nghỉ tại quê hương, dòng họ.
Nén nhang cháy đỏ trong căn nhà ở bản Na Khốm hôm nay không chỉ là lòng biết ơn sâu sắc của thế hệ sau, mà còn mang theo cả niềm hy vọng, giữ cho mạch nguồn nghĩa tình ruột thịt luôn bền bỉ qua năm tháng.
Thực hiện: Lộc Lang



