Nơi Nào Có Giặc, Nơi Đó Có Bác
Câu chuyện về bác Nguyễn Hữu Tân cùng đơn vị hành quân liên tục qua nhiều chiến trường ác liệt, từ Kon Tum, Buôn Ma Thuột cho đến các địa bàn trọng yếu khác của Tây Nguyên và miền Nam.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả trên đất nước bạn Lào, tháng 11/1974, bác Nguyễn Hữu Tân lại khoác ba lô quay trở về Tổ quốc, hòa mình ngay vào dòng chảy sục sôi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Đó là những ngày tháng mà từng tấc đất, từng con đường ở miền Nam đều vang lên nhịp bước hành quân gấp gáp của bộ đội ta trong khí thế tiến công mạnh mẽ, chuẩn bị cho chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Theo mệnh lệnh của cấp trên, bác cùng đơn vị hành quân liên tục qua nhiều chiến trường ác liệt, từ Kon Tum, Buôn Ma Thuột cho đến các địa bàn trọng yếu khác của Tây Nguyên và miền Nam. Nơi nào giặc Mỹ và tay sai điên cuồng đánh phá, nơi đó có dấu chân của bác và đồng đội, lặng lẽ nhưng kiên cường, bám trụ giữa bom đạn để giữ đất, giữ dân.
Bác vừa khóc vừa kể lại rằng, cuộc chiến khi ấy vô cùng chênh lệch. Bộ đội ta phần lớn hành quân bằng đôi chân trần, băng rừng, vượt suối, mang trên vai vũ khí và lương thực ít ỏi, còn địch thì có xe tăng gầm rú, máy bay phản lực quần thảo trên đầu, pháo binh từ xa bắn tới ngày đêm.
Những trận càn quét ác liệt, đặc biệt là mỗi lần B52 rải thảm, cả bầu trời như sụp xuống, đất đá tung lên mù mịt, chỉ trong khoảnh khắc có thể san phẳng cả một khu rừng, thậm chí xóa sổ cả một đại đội. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, bác Nguyễn Hữu Tân cùng đồng đội vẫn siết chặt tay súng, nén đau thương, nuốt nước mắt vào trong để tiếp tục tiến lên.
Chính từ những bước chân bền bỉ ấy, từ ý chí không lùi trước bom đạn kẻ thù ấy, đã góp phần làm nên sức mạnh vô địch của quân đội ta, đưa cuộc kháng chiến đến ngày toàn thắng, non sông thu về một mối.



