Cựu Thanh niên xung phong

nơi nào khó có thanh niên

Tây Ninh07/05/2026Phan Văn Việt (xã Long Thuận)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hải nhớ lại: Thời điểm đó, sáng sớm hàng ngày, chúng tôi tổ chức lao động bằng những công cụ thô sơ, như búa, xà beng, cuốc, xẻng, xe ba gác và dùng mìn để phá đá. Dù khó khăn, gian khổ, nhưng với tinh thần: “Đâu cần, thanh niên có; nơi nào khó, có thanh niên”, chúng tôi vẫn lao động hăng say, hết mình để hoàn thành nhiệm vụ. Ngày ấy, phong trào văn hóa, văn nghệ phát triển mạnh mẽ ở các đơn vị với phương châm “ngày em đi làm đường, đêm về em học chữ, hát cho vang trời tuổi trẻ 20”.

Trong phong trào đó, ông Hải được phân công làm thầy giáo dạy lớp học xóa mù chữ. Dù không có kỹ năng sư phạm, nhưng với sự nhiệt huyết của thầy giáo, sự ham học của các học viên, đã có 1/3 đội viên TNXP được xóa mù chữ. Nhiều TNXP sau này tiếp tục học văn hóa và các trường chuyên nghiệp. Sau khi hoàn thành tuyến đường, tháng 1/1970, ông Hải nhập ngũ. Cho đến hôm nay, đã vào tuổi “xưa nay hiếm”, nhưng ông vẫn nhiệt tình, trách nhiệm trên cương vị Chủ tịch Hội Cựu TNXP Sơn La, cùng với BCH Hội quan tâm chăm lo nâng cao đời sống tinh thần, vật chất cho hội viên; kết nối xác định danh tính liệt sỹ TNXP; khuyến khích, động viên hội viên tham gia phát triển kinh tế, xây dựng nông thôn mới ở địa phương.

Năm tháng trôi qua, những cựu TNXP người còn, người mất. Nhưng những câu chuyện về họ mãi là niềm tự hào về truyền thống cách mạng, là bài học về tinh thần xung kích tình nguyện vì mục tiêu: Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn