Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NƠI NGÃ XUỐNG LÀ QUÊ HƯƠNG TÔI

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Văn Thanh, quê Quảng Trị, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1972 trong chiến đấu tại chính quê hương Quảng Trị – nơi diễn ra những trận chiến ác liệt nhất của cuộc kháng chiến. Nơi an táng chưa xác định. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Dương Văn Kiện, là ký ức về một người lính đã trở về quê hương trong khói lửa và mãi mãi nằm lại nơi đó.

Vĩnh Long01/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chương 1: Người con của vùng đất lửa

Quảng Trị – mảnh đất miền Trung đầy nắng gió, nhưng cũng là nơi phải gánh chịu nhiều đau thương của chiến tranh.

Nguyễn Văn Thanh sinh ra và lớn lên tại đó.

Anh lớn lên trong những năm tháng đất nước chia cắt.

Chiến tranh đã trở thành một phần của cuộc sống.

Những tiếng bom, tiếng pháo không còn xa lạ.

Chương 2: Rời quê hương đi chiến đấu

Khi trưởng thành, Nguyễn Văn Thanh rời quê hương để gia nhập quân đội.

Anh vào công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang.

Dương Văn Kiện – người đồng đội – nhớ lại:

“Anh Thanh là người ít nói, nhưng rất kiên cường.”

Anh sống giản dị.

Luôn hoàn thành nhiệm vụ.

Chương 3: Những ngày trong quân ngũ

Trong đơn vị, Nguyễn Văn Thanh không phải là người nổi bật.

Nhưng anh luôn là người đáng tin cậy.

Luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn.

Không ngại gian khổ.

Chương 4: Trở lại quê hương

Năm 1972, chiến sự tại Quảng Trị trở nên vô cùng ác liệt.

Đơn vị của anh được điều động tham gia chiến đấu tại đây.

Anh trở lại quê hương.

Nhưng không phải trong bình yên.

Mà trong khói lửa chiến tranh.

Chương 5: Những ngày chiến đấu khốc liệt

Quảng Trị năm 1972 là chiến trường nóng bỏng.

Bom đạn trút xuống không ngừng.

Đất đai bị cày xới.

Nguyễn Văn Thanh cùng đồng đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Dương Văn Kiện kể:

“Anh Thanh luôn giữ vững tinh thần, không bao giờ lùi bước.”

Chương 6: Người lính giữa chiến trường

Trong những trận đánh, Nguyễn Văn Thanh luôn có mặt ở tuyến đầu.

Không sợ nguy hiểm.

Không chùn bước.

Anh chiến đấu như chính bảo vệ quê hương mình.

Chương 7: Trận đánh cuối cùng

Một trận chiến lớn diễn ra.

Tiếng pháo nổ liên hồi.

Mặt đất rung chuyển.

Đơn vị nhận nhiệm vụ tiến công.

Nguyễn Văn Thanh cùng đồng đội xông lên.

Giữa làn đạn, anh vẫn giữ vững vị trí.

Chương 8: Khoảnh khắc hy sinh

Trong trận chiến ấy, một loạt đạn dội xuống.

Khói lửa bao trùm.

Nguyễn Văn Thanh ngã xuống.

Năm đó là 1972.

Anh ra đi trên chính mảnh đất quê hương mình.

Chương 9: Người lính không trở về

Sau trận chiến, đơn vị tiếp tục nhiệm vụ.

Trong hoàn cảnh ác liệt, việc quy tập gặp nhiều khó khăn.

Nơi an táng của anh chưa xác định.

Anh nằm lại đâu đó trên đất Quảng Trị.

Chương 10: Người ở lại

Dương Văn Kiện trở về sau chiến tranh.

Nhưng ký ức về Nguyễn Văn Thanh vẫn còn.

“Một người lính kiên cường… sống rất nghĩa tình.”

Ông nhớ những ngày cùng nhau chiến đấu.

Nhớ người đồng đội đã không trở về.

Chương 11: Người lính của quê hương

Nguyễn Văn Thanh ra đi khi còn trẻ.

Anh mang theo tình yêu quê hương.

Và gửi lại tất cả nơi mình đã sinh ra.

Chương 12: Ký ức còn mãi

Hôm nay, Quảng Trị đã hồi sinh.

Những cánh đồng xanh trở lại.

Nhưng dưới lòng đất, vẫn còn những người lính nằm lại.

Trong đó có Nguyễn Văn Thanh.

Người lính đã trở về quê hương.

Và ở lại mãi mãi.

Nguồn

  • Thông tin do ông Dương Văn Kiện (sinh năm 1953, Đan Hội – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1971; cấp bậc H2; chức vụ Chiến sĩ; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang) cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn