Bài viết

[Khoa GDMN] Hồ Chí Minh - Nơi Người gửi lại tình yêu với đồng bào

Bài viết là câu chuyện đầy xúc động về di nguyện cuối cùng của Bác Hồ – một ước nguyện giản dị nhưng chứa đựng tình yêu thương lớn lao dành cho nhân dân. Dù lúc sắp rời xa cuộc đời, Bác vẫn không nghĩ cho bản thân mà chỉ mong đất nước không phải tốn kém vì mình. Khi Bác đi xa, nhân dân lại không nỡ để Người rời khỏi mình, muốn giữ lại hình bóng Bác để được đến viếng, được bày tỏ lòng biết ơn. Một bên là tình yêu Bác dành cho nhân dân, một bên là tình yêu nhân dân dành cho Bác – giản dị mà thiêng liêng, khiến Người dù đã đi xa vẫn mãi ở trong trái tim dân tộc.

22/08/2026Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN (Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người khi sống đã dành cả cuộc đời cho dân tộc, đến khi sắp rời xa cõi đời vẫn chỉ nghĩ về nhân dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh là một con người như thế. Trong những lời căn dặn cuối cùng, Bác không mong cho mình một ngôi mộ lớn, không muốn nhân dân phải tốn kém vì mình. Điều Bác nghĩ đến vẫn là đất nước, là đồng bào và là những điều tốt đẹp dành cho thế hệ mai sau.

Trong bản Di chúc, Bác căn dặn rằng sau khi qua đời, Người muốn được hỏa táng. Bác mong tro cốt của mình được chia thành ba phần để gửi lại cho đồng bào ở miền Bắc, miền Trung và miền Nam. Người còn mong mỗi nơi chọn một quả đồi để đặt tro, trên đó trồng cây để nhân dân đến thăm có thể vừa tưởng nhớ Người, vừa có một không gian xanh mát. Ước nguyện ấy thật giản dị, nhưng ẩn chứa trong đó là một tình yêu vô cùng lớn lao. Bác không muốn sau khi mình mất đi, nhân dân phải xây dựng một công trình đồ sộ hay dành quá nhiều tiền bạc cho việc tưởng niệm Người. Bác chỉ mong nơi mình nằm lại có cây xanh, có thiên nhiên và có bóng dáng của đồng bào.

Đọc những lời căn dặn ấy, có lẽ điều khiến chúng ta xúc động nhất chính là sự giản dị của một con người đã dành cả cuộc đời cho đất nước. Người từng trải qua biết bao gian khổ, hy sinh để giành lại độc lập cho dân tộc, nhưng đến cuối cùng vẫn không nghĩ cho bản thân. Với Bác, điều quý giá nhất không phải là một nơi an nghỉ thật lớn lao, mà là được gần gũi với nhân dân. Ngay cả khi không còn nữa, Người vẫn muốn mình được trở về với đất nước, với thiên nhiên và với đồng bào của cả ba miền.

Thế nhưng, khi Bác qua đời vào tháng 9 năm 1969, Đảng, Nhà nước và nhân dân đã quyết định giữ gìn thi hài Người thay vì thực hiện việc hỏa táng theo di nguyện. Đó là một quyết định xuất phát từ tình cảm vô cùng sâu nặng của nhân dân đối với Bác. Hàng triệu người dân Việt Nam khi ấy mong muốn được nhìn thấy Bác lần cuối, được đến viếng Người và bày tỏ lòng biết ơn đối với vị lãnh tụ đã dành trọn cuộc đời cho dân tộc. Đặc biệt, trong hoàn cảnh đất nước còn chia cắt, đồng bào miền Nam chưa có điều kiện được ra Hà Nội gặp Bác, nên mong muốn được giữ lại hình bóng Người càng trở nên thiêng liêng hơn.

Có lẽ, giữa di nguyện giản dị của Bác và tình cảm của nhân dân dành cho Bác có một điểm chung sâu sắc: đó đều là tình yêu. Bác thương nhân dân nên không muốn nhân dân phải tốn kém vì mình. Còn nhân dân thương Bác nên không nỡ để Người rời xa hoàn toàn. Một bên là sự hy sinh và khiêm nhường của một người cả đời vì nước, vì dân; một bên là nỗi nhớ thương của cả một dân tộc dành cho vị Cha già kính yêu.

Ngày nay, khi nhìn lại câu chuyện ấy, chúng ta càng hiểu hơn về nhân cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Người không chỉ được nhớ đến bởi những đóng góp lớn lao cho lịch sử dân tộc, mà còn bởi một lối sống vô cùng giản dị và một trái tim luôn hướng về nhân dân. Ước nguyện cuối cùng của Bác tuy không được thực hiện trọn vẹn, nhưng tinh thần trong đó vẫn còn nguyên giá trị: sống giản dị, tiết kiệm, không đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích của đất nước và luôn yêu thương con người.

Bác đã đi xa từ rất lâu, nhưng tình cảm của Người dành cho dân tộc vẫn còn ở lại. Có lẽ vì thế mà mỗi khi nhắc đến Bác, người Việt Nam không chỉ nhớ đến một vị lãnh tụ vĩ đại, mà còn nhớ đến một con người gần gũi, giản dị và luôn lo cho dân ngay cả trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Di nguyện năm xưa đã trở thành một lời nhắc nhở đầy xúc động rằng: một con người có thể rời xa, nhưng tình yêu dành cho quê hương và nhân dân thì có thể sống mãi với thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn