Bài viết

Nơi người lính đứng gác mùa Xuân

Mùa Tết năm nay, Đoàn phường được phân công đến biên giới Quảng Trị để thăm, tặng quà cho đồn biên phòng. Trong đoàn có Lan, cô bí thư chi đoàn nhỏ nhắn nhưng rất nhiệt tình. Cô chưa từng đặt chân đến biên giới lần nào. Đêm giao thừa, gió biên cương lạnh đến cắt da. Khi pháo hoa từ thị trấn xa xa vừa sáng lên, Lan nhìn thấy một chiến sĩ trẻ đứng bất động trên chòi gác, mắt không rời đường biên. Cô mang hộp bánh tét vừa gói xuống đưa cho anh. — Anh không xuống đón giao thừa với mọi người sao ạ?

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa Tết năm nay, Đoàn phường được phân công đến biên giới Quảng Trị để thăm, tặng quà cho đồn biên phòng. Trong đoàn có Lan, cô bí thư chi đoàn nhỏ nhắn nhưng rất nhiệt tình. Cô chưa từng đặt chân đến biên giới lần nào.

Đêm giao thừa, gió biên cương lạnh đến cắt da. Khi pháo hoa từ thị trấn xa xa vừa sáng lên, Lan nhìn thấy một chiến sĩ trẻ đứng bất động trên chòi gác, mắt không rời đường biên. Cô mang hộp bánh tét vừa gói xuống đưa cho anh.

Anh không xuống đón giao thừa với mọi người sao ạ?

Anh lính cười, đôi mắt còn vương sương đêm:
Đêm nay là lúc bọn anh phải gác kỹ nhất. Mùa Xuân mới đến, nhưng người lính không được phép lơ là.

Lan đứng bên cạnh, cảm giác lạnh xuyên qua lớp áo khoác. Cô chợt hiểu: trong khi bao người sum họp bên mâm cơm Tết, vẫn có những chàng trai lặng lẽ giữ gìn từng đường mốc, từng tấc đất quê hương.

Anh lính nói tiếp:
Chúng tôi chỉ mong các bạn trẻ dưới xuôi sống tốt, sống đẹp, xứng đáng với bình yên mà bao người đang gìn giữ. Mỗi người làm tốt một việc nhỏ thôi cũng là góp phần giữ biên cương rồi.

Lan siết chặt hộp bánh còn ấm, lòng nghẹn lại. Cô nhận ra rằng “thời hoa lửa” không chỉ nằm trong quá khứ. Nó vẫn đang cháy ngay trong từng ca gác, từng bước tuần tra, từng người lính đứng một mình giữa gió núi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn