Nơi nguy hiểm nhất
Những năm kháng chiến chống Mỹ, tại vùng cao Sơn Lương, tuyến đường qua bản thường xuyên bị máy bay địch đánh phá để ngăn chặn việc vận chuyển lương thực cho tiền tuyến. Khi ấy, ông Phùng Văn Lợi là thanh niên xung phong nổi tiếng gan dạ trong vùng.
Mỗi khi bom vừa ngớt, ông lại cùng đồng đội cầm cuốc xẻng lao ra san đất, lấp hố bom để xe vận tải tiếp tục di chuyển trong đêm. Có lần một quả bom nổ chậm nằm ngay giữa đường, nhiều người lo sợ không dám lại gần. Ông Lợi đã bình tĩnh cùng tổ thanh niên căng dây cảnh báo, hướng dẫn đoàn xe đi vòng qua khu vực nguy hiểm để kịp đưa hàng ra mặt trận.
Suốt nhiều tháng liền, ông gần như không có một đêm ngủ trọn giấc. Áo quần lấm đầy bùn đất nhưng ông luôn động viên anh em: “Đường còn thông thì tiền tuyến còn vững”. Nhờ tinh thần quả cảm ấy, tuyến vận chuyển qua bản vẫn được giữ thông suốt dù bom đạn ác liệt.
Nhân chứng của câu chuyện là ông Lò Văn Sinh ở thôn Tành Hanh. Ông kể lại: “Anh Lợi lúc nào cũng đi đầu nơi nguy hiểm nhất. Có đêm bom rơi sáng cả núi rừng nhưng anh vẫn kiên quyết ở lại sửa đường cho đoàn xe đi qua an toàn.”



