Nỗi nhớ đồng đội – Người ở lại, người đi xa
Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có những giọt nước mắt lăn dài khi nhắc về đồng đội. Trong tâm khảm bác Dương Đức Huy, ký ức về người anh em cùng đơn vị – anh Lê Đình Chương – luôn là một khoảng lặng đầy xúc động.
Cùng chung đơn vị, cùng sẻ chia bát cơm sẻ nửa, điếu thuốc chia đôi, bác Huy và anh Chương đã có những năm tháng gắn bó như tay với chân. Thế nhưng, nghiệt ngã thay, anh Chương đã mãi mãi nằm lại chiến trường, không kịp nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn yên bình. Bác Huy ngậm ngùi nhớ lại: "Anh Chương là người đồng chí kiên trung, hiền lành." Nỗi đau mất đi người bạn thân thiết giữa chiến trường Campuchia là vết thương lòng khó nguôi ngoai. Giờ đây, khi trở về quê hương Yên Mô, mỗi dịp lễ Tết hay ngày thương binh liệt sĩ, bác lại bùi ngùi thắp nén nhang tưởng nhớ người bạn cũ. Sự hy sinh của anh Chương chính là động lực để bác sống tốt hơn, trách nhiệm hơn với cộng đồng.
Tình đồng đội là thứ tình cảm thiêng liêng nhất được tôi luyện qua lửa đạn. Câu chuyện về anh Lê Đình Chương qua lời kể của bác Huy nhắc nhở chúng ta phải luôn tri ân những người đã ngã xuống vì sự bình yên của Tổ quốc hôm nay.



