Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nỗi nhớ gia đình

Nghệ An02/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nỗi nhớ gia đình

Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi. Từ đó, chị phải sống xa gia đình hàng nghìn kilômét. Những cánh thư từ Hà Nội đến chiến trường rất hiếm, có khi mất nhiều tháng mới tới nơi, thậm chí không bao giờ đến được vì chiến tranh.

Sau những ngày làm việc căng thẳng, khi đêm xuống và khu bệnh xá dã chiến trở nên yên tĩnh, chị thường mở cuốn nhật ký để ghi lại cảm xúc của mình. Trong những trang viết ấy, chị nhắc nhiều đến mẹ, người cũng là một bác sĩ. Chị nhớ những lời dặn dò của mẹ trước ngày lên đường và luôn mong mẹ giữ gìn sức khỏe.

Chị cũng nhớ cha và các em ở Hà Nội. Có những lúc chị hình dung cảnh cả gia đình quây quần bên bữa cơm, còn mình thì đang ở giữa núi rừng, chỉ có tiếng côn trùng và ánh đèn dầu leo lét. Nỗi nhớ ấy càng da diết vào những dịp lễ, Tết hoặc khi nhận được thư nhà.

Có lần, sau nhiều tháng không nhận được tin tức, chị viết rằng mình chỉ mong biết gia đình vẫn bình an. Một lá thư ngắn từ Hà Nội cũng đủ làm chị vui suốt nhiều ngày. Chị đọc đi đọc lại từng dòng chữ, cất lá thư cẩn thận như một báu vật và xem đó là nguồn động viên để tiếp tục công việc.

Tuy rất nhớ nhà, Đặng Thùy Trâm không để nỗi nhớ làm mình chùn bước. Trong nhật ký, chị nhiều lần tự nhắc phải mạnh mẽ, hoàn thành trách nhiệm của một bác sĩ nơi chiến trường. Chị tin rằng sự hy sinh của thế hệ mình sẽ góp phần mang lại hòa bình để một ngày nào đó mọi gia đình được đoàn tụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn