Nỗi nhớ gửi theo cánh thư
Nỗi nhớ gửi theo cánh thư
hiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng có những ký ức vẫn nằm lại trong lòng người như một dấu ấn không thể phai mờ. Với những người từng đi qua thời hoa lửa, có lẽ một trong những điều quý giá nhất bên cạnh tình đồng đội chính là những lá thư từ quê nhà.
Ngày ấy, giữa chiến trường gian khó, một lá thư nhỏ từ gia đình có thể trở thành món quà vô giá. Không có điện thoại, không có những cuộc gọi hỏi thăm mỗi ngày, nỗi nhớ quê hương chỉ biết gửi gắm qua từng trang giấy.
Ông tôi kể, những ngày đầu xa nhà, ông luôn mong ngóng người đưa thư. Mỗi lần nghe tin có thư từ hậu phương, những người lính lại háo hức chờ đợi. Có người nhận được thư của mẹ, có người nhận thư của vợ, của người yêu, cũng có người chỉ nhận được vài dòng chữ vụng về của đứa em nhỏ.
Những lá thư thường chẳng dài. Đôi khi chỉ vài trang giấy đã ngả màu, kể những chuyện rất đỗi bình thường: mùa lúa năm nay được mùa, mẹ vẫn khỏe, con nhỏ đã biết đi, cây bưởi trước sân đã ra hoa...
Nhưng với người ở chiến trường, những điều bình dị ấy lại quý giá vô cùng.
Ông nhớ nhất một lá thư của mẹ. Trong thư, mẹ không kể nhiều về những khó khăn ở quê nhà, chỉ dặn ông giữ gìn sức khỏe và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Cuối thư, mẹ viết rằng cả nhà vẫn luôn chờ ngày ông trở về.
Ông đọc đi đọc lại lá thư ấy rất nhiều lần.
Có những đêm, khi mọi người đã nghỉ, ông lại lấy lá thư ra đọc dưới ánh sáng yếu ớt. Từng dòng chữ thân quen khiến ông như được trở về căn nhà nhỏ, nghe tiếng mẹ gọi, nhìn thấy con đường làng và khoảng sân nơi mình đã lớn lên.
Rồi những lá thư khác lại đến.



