Bài viết

Nỗi nhớ khôn nguôi của mẹ Nguyễn Thị Anh

An Giang11/05/2026Xã Đoàn Ô Lâm (Xã Đoàn Ô Lâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nỗi nhớ khôn nguôi của mẹ Nguyễn Thị Anh

Tác giả: HƯƠNG THẢOHƯƠNG THẢO

Mười sáu năm trôi qua nhưng ký ức của mẹ Nguyễn Thị Anh (phường Hòa Bình, tỉnh Phú Thọ), vẫn chưa thể nguôi nhớ về người con trai duy nhất của mình. Được vinh danh Bà mẹ Việt Nam anh hùng, danh hiệu cao quý ấy khắc sâu sự hy sinh quá đỗi lớn lao của người mẹ thời bình, lặng thầm mà thiêng liêng với đất nước.Day dứt những lời hứa còn dang dởNăm 2010, chiến sĩ Nguyễn Quý Dương (21 tuổi), người con ngoan ngoãn, hiếu thảo của vợ chồng mẹ Nguyễn Thị Anh (TP Hòa Bình) hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ chữa cháy trên địa bàn huyện Kỳ Sơn, tỉnh Hòa Bình (nay là phường Hòa Bình, tỉnh Phú Thọ).“Đến tháng 11 này là bước sang năm thứ 16, mà chuyện vẫn như mới đây”, chia sẻ với tôi, mẹ Nguyễn Thị Anh đưa mắt nhìn xa xăm, thất thần hồi lâu. Ghi nhận sự hy sinh của anh cũng như những mất mát to lớn của gia đình, năm 2013, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu liệt sĩ cho Thượng sĩ Nguyễn Quý Dương (chiến sĩ Đội chữa cháy chuyên nghiệp, Phòng Cảnh sát PCCC và cứu hộ, cứu nạn, Công an tỉnh Hòa Bình). Một năm sau đó, ngày 24-12-2014, cô Nguyễn Thị Anh - mẹ liệt sĩ Nguyễn Quý Dương được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, khi đó, mẹ mới 42 tuổi.Mẹ Nguyễn Thị Anh xuất thân trong một gia đình dân tộc Mường giàu truyền thống cách mạng, cha là bộ đội nên thường xuyên công tác xa nhà. Vậy nên từ bé, mẹ Nguyễn Thị Anh đã phần nào hiểu được đi làm nhiệm vụ, cống hiến cho đất nước là như thế nào. “Bố tôi là cựu chiến binh, từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, cứu nước nên số lần gặp bố của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ông đi miết; lúc đó mình cũng còn quá nhỏ để thấm thía hết nỗi vất vả của mẹ, cho tới khi tôi có Dương”..., mẹ xúc động nhớ lại.Như bao cô gái Mường khác, đến tuổi cập kê, mẹ lấy chồng và sinh con. Hoàn cảnh gia đình lúc đó khó khăn vô cùng, mẹ Nguyễn Thị Anh cùng chồng lần lượt phải xuất khẩu lao động, chồng đi Lybia, còn mẹ thì đi Nhật Bản. Bôn ba, vất vả xứ người 7 năm, mẹ Nguyễn Thị Anh về nước và gắn bó với nghề phiên dịch tiếng Nhật, kiêm quản lý chất lượng tại Khu công nghiệp Bình Phú (nay thuộc phường Hòa Bình) cho đến nay.Đưa mắt nhìn về phía cây đào tiên trước cổng nhà, mẹ Nguyễn Thị Anh cười hạnh phúc như được nhìn thấy bóng dáng của con trai đâu đây. Mẹ tâm sự: “Dương là một đứa sống rất tình cảm, thảo tính với bạn bè, không làm mất lòng ai bao giờ. Thằng bé yêu động vật, thích cây cối và thể thao. Cây đào tiên đó là Dương trồng, mấy con chim này cũng là thằng bé nuôi. Đến khi Dương mất, chồng tôi nuôi tiếp đến giờ, mặc dù vốn dĩ trước đây ông ý không phải người thích nuôi chim”.Nỗi nhớ khôn nguôi của mẹ Nguyễn Thị AnhMẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Anh xem lại kỷ vật của con trai - liệt sĩ Nguyễn Quý Dương. Biến cố ập đến với tổ ấm nhỏ của mẹ Nguyễn Thị Anh vào một ngày của tháng 11-2010. “Buổi sáng hôm ấy, Dương về thăm nhà, hai mẹ con hẹn chiều đi mua giày để tối bố con đánh cầu lông. Vội đi làm quá, tôi bỏ quên điện thoại ở nhà, cháu còn cầm lên tận cơ quan cho tôi”, mẹ Nguyễn Thị Anh kể, giọng chùng xuống.Khoảng 11 giờ trưa, trên đường từ chỗ hẹn với đối tác trở về công ty, mẹ tình cờ đi ngang một đoàn xe. Chiếc xe cứu hỏa dẫn đầu, trên xe chở 3 người mặc đồng phục chữa cháy, theo sau là xe hồng thập tự, lao vun vút qua cầu. “Lúc đó, tôi cũng chỉ thoáng nghĩ đơn vị con đi làm nhiệm vụ đột xuất”, cô chia sẻ.Vừa đặt chân lên nhà ăn công ty, mẹ thấy đồng nghiệp hối hả chạy vào, vây quanh, ai nấy đều bật khóc, dặn cô phải giữ sức khỏe và thật bình tĩnh. Bằng linh cảm của người mẹ, hình ảnh ở đầu cầu ập đến, mẹ lặng người.Thế nhưng trên đường đến bệnh viện, mẹ vẫn thầm cầu mong một phép màu nào đó sẽ đến với con trai mình. Trước phòng cấp cứu, thân nhân người bị thương đứng chật kín lối đi, có 7 người gặp nạn tất cả, trong đó có Nguyễn Quý Dương. Khi nhìn thấy con trai nằm trên giường, tấm vải trắng phủ lên thân, cả thế giới của người mẹ như sụp đổ hoàn toàn. Mẹ không ngờ rằng, giây phút hai mẹ con ngược chiều nhau giữa tiếng còi hú dồn dập trên đường hôm đó lại chính là lúc hai mẹ con phải chia ly vĩnh viễn. Khoảnh khắc lướt qua chiếc xe cứu thương trên cầu đã trở thành nỗi ám ảnh của cô Nguyễn Thị Anh.Cuộc đời chiến sĩ Nguyễn Quý Dương mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi, lúc thanh xuân rực rỡ nhất. Không một sự chuẩn bị, Dương ra đi để lại khoảng trống không thể lấp đầy trong tâm hồn người mẹ.Mẹ Nguyễn Thị Anh không bao giờ quên những hình ảnh cuối cùng của con: Quần áo con phơi hộ, chiếc điện thoại con mang trao tận tay, và một lời hứa cùng mẹ đi mua giày. Tất cả trở thành vết thương lòng mà mẹ Nguyễn Thị Anh mang theo suốt bao nhiêu năm qua, chưa từng hết xót xa, chưa từng nguôi ngoai,...“Giá như Dương ốm đau, mình còn được chăm sóc con một vài thìa cháo hoặc là bát cơm, được nấu cho con một món gì đấy mà con thích"..., không ngăn nổi giọt nước mắt, mẹ nói trong nỗi đau nghẹn ngào.Nỗi nhớ khôn nguôi của mẹ Nguyễn Thị AnhHằng ngày, mẹ Nguyễn Thị Anh đều ghé qua thăm mộ liệt sĩ Nguyễn Quý Dương. Ngày nào cũng vậy, mỗi khi tan làm về qua nghĩa trang liệt sĩ nơi con trai yên nghỉ, mẹ Nguyễn Thị Anh đều tranh thủ ghé vào thăm con. Mẹ tâm sự: “Ngày nào cũng gặp bạn ấy. Hôm thì vào ngồi một tí, vội thì bấm còi chào bạn ấy một câu. Bữa nào rảnh, tôi lại ngó nghiêng qua cũng thấy nhẹ lòng hơn chút ít”.Theo chia sẻ của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Anh, còn một tâm nguyện khác mà gia đình cũng chưa thể cùng nhau thực hiện - đó là xây một ngôi nhà mới khang trang, sạch sẽ hơn. Trước lúc anh ra đi, gia đình đã gom góp đủ gạch, xi măng, cát, chỉ chờ ngày lành tháng tốt sẽ khởi công. Thế nhưng ngay khi sự việc đau lòng ấy xảy ra, mọi công trình đều dừng lại.Suốt nhiều năm qua, vợ chồng mẹ Anh vẫn sống trong căn nhà cũ vì "không đành lòng xây nhà mới để ở". Mãi đến sau này, tâm nguyện về một nơi thờ tự đàng hoàng cho con mới trở thành động lực để người mẹ ấy tính chuyện dựng nhà.Điểm tựa bình yênSau khi con trai hy sinh, nỗi sợ lớn nhất của mẹ Anh chính là khoảng lặng khi căn nhà vắng bóng người. Tuy nhiên, mẹ cho biết, từ ngày con trai hy sinh, gia đình đã nhận được nhiều tình cảm, sự quan tâm, chia sẻ của rất nhiều người, từ chính quyền địa phương, cơ quan, đoàn thể, anh em họ hàng, bạn bè đồng nghiệp của con đến bà con hàng xóm...Không phải chỉ đến Ngày Thương binh-Liệt sĩ (27-7) hay ngày giỗ của Dương mà sự quan tâm, động viên của mọi người vẫn được diễn ra hằng ngày với gia đình mẹ. Đặc biệt, khi mẹ bị ốm đau hay đi viện khám bệnh, chính quyền địa phương, Hội Chữ thập Đỏ, Đoàn Thanh niên, Hội phụ nữ và tổ dân phố đều đến thăm hỏi, chia sẻ. Các anh chị em đồng nghiệp, bạn bè của con cũng luôn dặn dò mẹ: "Cần gì cô chú cứ gọi, đừng câu nệ"... Tình cảm ấy đã tiếp thêm nhiều sức mạnh để gia đình mẹ Nguyễn Thị Anh vực dậy sau nỗi mất mát to lớn.Mặc dù nỗi lo về tuổi già vẫn khiến mẹ bận lòng, nhưng chồng mẹ (ông Nguyễn Chí Cương) chính là điểm tựa tinh thần vững chãi. Trong những ngày đau thương nhất, khi mẹ suy sụp thì chồng cô là trụ cột để cô dựa vào. Chú không chỉ đồng hành, mà còn thấu hiểu và chia sẻ nỗi buồn với vợ mình trên mọi hành trình.Giờ đây, ngôi nhà nhỏ của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Anh vẫn luôn được sưởi ấm bởi nghĩa tình của cộng đồng. Chia tay mẹ, tôi thầm nghĩ, sự hy sinh thầm lặng của mẹ Nguyễn Thị Anh cũng như biết bao người mẹ khác trên dọc dài đất nước Việt Nam là sự hy sinh vô cùng lớn lao để đổi lại cuộc sống bình yên cho nhân dân, cho đất nước. Câu chuyện của mẹ nhắc nhớ chúng ta luôn biết ơn những người mẹ Việt Nam dung dị mà phi thường trong thời chiến cũng như thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn