Thân nhân liệt sĩ, người có công

Nỗi nhớ khôn nguôi của người mẹ trăm tuổi

Lào Cai19/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ ở tổ dân phố Đông Văn, phường Văn Phú, cụ Nguyễn Thị Mỹ, năm nay đã 102 tuổi, vẫn ngày ngày ngồi bên khung cửa sổ, ánh mắt xa xăm hướng về phía Nam – nơi người con trai yêu quý của cụ đã nằm lại hơn nửa thế kỷ qua.

Con trai cụ, liệt sĩ Phùng Hưng Thắng, hy sinh năm 1968 khi mới ngoài đôi mươi, ở chiến trường miền Nam khốc liệt. Ngày ấy, Thắng rời quê lên đường nhập ngũ, chỉ kịp cúi đầu chào mẹ mà không dám ngoái lại. Cụ Mỹ vẫn còn nhớ như in giọng nói của con hôm tiễn đi: “Mẹ ơi, khi nào con về, con sẽ mua cho mẹ đôi guốc mới.” Thế nhưng, đôi guốc ấy, mẹ đã chờ suốt hơn 50 năm vẫn chẳng có ai mang về.

Khi nhận giấy báo tử, cụ lặng người đi. Nước mắt đã cạn, chỉ còn nỗi đau âm thầm chảy mãi trong tim. Từ đó, năm nào đến ngày 27/7, cụ cũng thắp một nén nhang, đặt bát cơm trắng bên di ảnh con, khẽ gọi: “Thắng ơi, mẹ đây con ạ…” – như thể đứa con trai năm xưa vẫn đang đâu đó, chỉ cần gọi là sẽ về.

Dù tuổi đã ngoài trăm, trí nhớ có lúc vơi đầy, nhưng mỗi khi ai nhắc đến tên con, cụ lại rưng rưng, kể vanh vách từng kỷ niệm: từ ngày con tập đi, tập đọc, đến khi khoác ba lô ra trận. Cụ bảo: “Con mẹ nằm lại ở miền Nam, nhưng lòng mẹ vẫn thấy nó quanh quẩn đâu đây, chưa bao giờ xa.”

Cuộc đời cụ Nguyễn Thị Mỹ là biểu tượng thiêng liêng của tình mẹ – của sự hy sinh, đợi chờ và lòng yêu nước thầm lặng. Nỗi nhớ con không nguôi của cụ cũng chính là ký ức bất tử về một thế hệ đã ngã xuống cho Tổ quốc hòa bình, cho hôm nay ta được sống trong độc lập, ấm no.

Mỗi lần nhìn cụ ngồi lặng lẽ bên bàn thờ liệt sĩ, ai cũng thấy lòng mình trào dâng niềm xúc động – bởi tình mẹ, dù trăm năm vẫn không phai, vẫn sáng mãi như ngọn đèn thắp cho những người con bất tử của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn