Thân nhân liệt sĩ, người có công

NỖI NHỚ NGƯỜI Ở LẠI

Tôi là Nguyễn Thị Hòa, sinh ngày 05/9/1956, quê quán xã An Bình, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Tôi là em gái của liệt sĩ Nguyễn Văn Thành – người anh cả mà gia đình tôi mãi mãi không được gặp lại. Anh tôi, Nguyễn Văn Thành, sinh ngày 12/02/1950, tại xã An Bình, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Anh là con trai đầu trong gia đình có bốn anh em. Từ nhỏ, anh đã hiền lành, chịu khó, luôn nhường nhịn các em. Khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh ác liệt, anh là người đầu tiên trong làng viết đ

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NỖI NHỚ NGƯỜI Ở LẠI

Tôi là Nguyễn Thị Hòa, sinh ngày 05/9/1956, quê quán xã An Bình, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Tôi là em gái của liệt sĩ Nguyễn Văn Thành – người anh cả mà gia đình tôi mãi mãi không được gặp lại.

Anh tôi, Nguyễn Văn Thành, sinh ngày 12/02/1950, tại xã An Bình, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Anh là con trai đầu trong gia đình có bốn anh em. Từ nhỏ, anh đã hiền lành, chịu khó, luôn nhường nhịn các em. Khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh ác liệt, anh là người đầu tiên trong làng viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Năm 1969, anh Thành lên đường vào quân đội. Ngày tiễn anh đi, mẹ tôi khóc rất nhiều, còn anh chỉ cười, dặn cả nhà:
“Giữ gìn sức khỏe, khi nào đất nước yên bình con sẽ về.”

Sau thời gian huấn luyện tại tỉnh Nghệ An, anh được điều động vào chiến trường Quảng Trị – nơi bom đạn ngày đêm không ngớt. Trong những lá thư gửi về nhà, anh luôn viết ngắn gọn, chỉ nói rằng mình vẫn khỏe, dặn gia đình đừng lo lắng.

Đến tháng 7 năm 1972, gia đình tôi nhận được giấy báo tử. Anh Nguyễn Văn Thành đã anh dũng hy sinh ngày 18/7/1972, tại mặt trận Thành Cổ Quảng Trị, khi mới 22 tuổi. Tin dữ đến như sét đánh ngang tai. Mẹ tôi ngất lịm, còn cha tôi lặng lẽ ngồi bên bàn thờ, không nói một lời.

Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa kịp thực hiện những ước mơ dang dở. Đến nay, phần mộ anh được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Trường Sơn, là nơi gia đình tôi thường xuyên đến thắp hương mỗi dịp lễ, Tết.

Hơn năm mươi năm đã trôi qua, nỗi đau mất người thân vẫn còn đó, nhưng gia đình tôi luôn tự hào vì anh đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Với chúng tôi, anh Thành không chỉ là một liệt sĩ, mà còn là niềm tự hào, là tấm gương cho con cháu noi theo.

Mỗi lần đứng trước bàn thờ anh, tôi lại thầm nhủ:
Sự hy sinh của anh và bao liệt sĩ khác chính là nền móng cho hòa bình hôm nay. Người ở lại mãi khắc ghi, đời đời không quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn