Bài viết

NỖI NHỚ NHÀ CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH TRẺ

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những nỗi nhớ càng xa càng rõ.

Có những hình ảnh tưởng đã quen thuộc đến mức chẳng cần để tâm, vậy mà khi phải rời xa, người ta mới nhận ra mình nhớ đến nhường nào.

Đó là điều chúng tôi nghĩ về khi nghe câu chuyện của bác Lê Duy Thành, sinh năm 1963, về những năm tháng tuổi trẻ phải sống xa quê.


Ngày còn ở nhà, có lẽ bác cũng như bao người trẻ khác.

Mỗi ngày thức dậy trong căn nhà quen thuộc.

Nghe những âm thanh quen thuộc của quê hương.

Có một bữa cơm gia đình.

Có những người thân ở ngay bên cạnh.

Những điều ấy bình thường đến mức chẳng ai nghĩ mình sẽ có ngày phải nhớ.

Cho đến khi bác rời quê.

Khi bước vào cuộc sống của người lính, khoảng cách với gia đình không chỉ được tính bằng những con đường dài.

Nó được tính bằng những ngày không được nhìn thấy người thân.

Ngày này qua ngày khác.

Tháng này qua tháng khác.

Và những điều bình dị nhất của quê nhà cứ thế trở thành nỗi nhớ.


Chúng tôi nghĩ rằng, nỗi nhớ nhà của một người lính không phải lúc nào cũng hiện lên bằng nước mắt.

Đôi khi nó chỉ xuất hiện rất khẽ.

Một buổi chiều nhìn thấy ánh nắng cuối ngày.

Một bữa cơm đơn sơ.

Một mùi hương quen thuộc thoảng qua.

Một tiếng gọi từ xa vọng lại.

Hay đơn giản chỉ là lúc màn đêm xuống.

Khi công việc trong ngày đã kết thúc, người lính nằm xuống giữa không gian xa lạ, lúc ấy trong tâm trí có thể chỉ còn lại một nơi duy nhất:

quê nhà.

Có lẽ bác Thành cũng từng có những đêm như thế.

Nằm giữa nơi xa, bác nhớ về căn nhà của mình.

Nhớ những người thân.

Nhớ những con đường đã từng đi qua.

Nhớ những ngày tháng mà khi còn ở nhà, bác chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ nhớ đến vậy.


Điều kỳ lạ của nỗi nhớ là càng cố không nghĩ đến, nó càng trở về.

Ban ngày, người lính có nhiệm vụ để bận rộn.

Nhưng đêm xuống, mọi thứ trở nên yên tĩnh.

Và trong sự yên tĩnh ấy, ký ức về quê nhà dường như rõ hơn.

Có khi chỉ là hình ảnh một bữa cơm.

Có khi là khuôn mặt người thân.

Có khi chẳng có hình ảnh cụ thể nào, chỉ là một cảm giác rất khó gọi tên:

cảm giác muốn được trở về.

Nhưng người lính không thể nói:

“Hôm nay tôi nhớ nhà quá, tôi muốn về.”

Bởi phía trước vẫn là nhiệm vụ.

Thế là nỗi nhớ được cất vào trong lòng.

Người lính tiếp tục công việc của mình.

Ngày hôm sau lại thức dậy.

Lại bước tiếp.


Chúng tôi nghĩ, có lẽ điều khiến người lính mạnh mẽ không phải là họ không nhớ nhà.

Ngược lại.

Chính vì nhớ nhà nên họ càng có thêm một lý do để cố gắng.

Bởi phía sau mình là cha mẹ.

Là người thân.

Là quê hương.

Là nơi họ mong một ngày được trở về.

Mỗi ngày vượt qua cũng có nghĩa là họ tiến thêm một bước về phía ngày đoàn tụ.

Vì thế, nỗi nhớ vừa là nỗi đau, vừa là động lực.

Nó khiến người ta yếu lòng trong một khoảnh khắc, nhưng cũng giúp người ta mạnh mẽ hơn để đi hết con đường.


Có lẽ điều chúng tôi khó hình dung nhất là thời gian.

Một ngày xa nhà đã dài.

Một tuần xa nhà càng dài hơn.

Nhưng với một người lính, những tháng năm xa quê có thể kéo dài thành cả một phần tuổi trẻ.

Những người ở nhà vẫn sống cuộc sống của mình.

Mùa này qua mùa khác.

Cây cối lớn lên.

Những con đường quê có thể thay đổi.

Những người thân cũng già đi.

Còn người lính ở một nơi rất xa chỉ có thể mang theo hình ảnh quê nhà trong ký ức.

Có những ngày nhớ đến da diết.

Nhưng vẫn phải tiếp tục.

Có những lúc muốn biết ở nhà mọi người đang thế nào.

Nhưng khoảng cách không cho phép.

Và chính trong những ngày như thế, người lính mới hiểu sâu sắc giá trị của hai chữ “gia đình”.


Chúng tôi từng nghĩ rằng tình yêu quê hương là một điều gì đó rất lớn lao.

Nhưng câu chuyện về nỗi nhớ nhà của bác Thành khiến chúng tôi hiểu khác.

Đôi khi, yêu quê hương bắt đầu từ việc nhớ một mái nhà.

Nhớ một con đường.

Nhớ một bữa cơm.

Nhớ tiếng nói của người thân.

Bởi quê hương đối với mỗi con người không phải một khái niệm xa xôi.

Quê hương có hình dáng của căn nhà mình.

Có giọng nói của cha mẹ.

Có những con người mình thương.

Và khi người lính nhớ những điều ấy giữa những tháng ngày xa cách, cũng là lúc tình yêu quê hương trở nên gần gũi nhất.


Hôm nay, chúng tôi ngồi trước bác Thành và nghĩ về những điều mình đang có.

Chúng tôi có thể trở về nhà mỗi ngày.

Có thể ăn một bữa cơm cùng gia đình.

Có thể nghe cha mẹ hỏi:

“Hôm nay đi học có mệt không?”

Những câu hỏi rất bình thường.

Nhưng nếu phải xa nhà thật lâu, có lẽ chúng tôi sẽ hiểu rằng đó là những điều quý giá đến nhường nào.

Bác Thành đã từng có những năm tháng không thể trở về nhà mỗi ngày.

Vì vậy, chúng tôi càng trân trọng hơn những ngày mình đang được sống trong sự gần gũi của gia đình.


Có lẽ bác đã đi qua nỗi nhớ ấy bằng cách rất lặng lẽ.

Không phô trương.

Không kể quá nhiều.

Chỉ mang nó theo mình qua từng ngày.

Và rồi đến một ngày, những tháng năm xa cách cũng đi qua.

Nhưng nỗi nhớ thì không biến mất.

Bởi có những điều một người lính có thể vượt qua, nhưng không bao giờ quên.

Đó là quê hương.

Đó là gia đình.

Đó là nơi mình đã rời đi để rồi suốt những năm tháng sau đó luôn hướng về.

Chúng tôi nhìn bác và chợt hiểu:

Một người lính có thể đi rất xa quê hương, nhưng trong sâu thẳm trái tim, quê hương chưa bao giờ ở xa họ.

Có lẽ chính nỗi nhớ ấy đã giúp những người trẻ năm xưa vững vàng hơn.

Bởi họ biết mình đang chiến đấu, đang chịu đựng và đang cố gắng vì một ngày được trở về.


Trên đường về sau buổi gặp bác, chúng tôi đi qua những con đường quen thuộc.

Trời đã tối.

Những ngôi nhà hai bên đường lần lượt lên đèn.

Chúng tôi chợt nghĩ về những người lính năm xưa.

Có những đêm họ cũng nhìn về phía bầu trời.

Nhưng phía trước không phải ánh đèn quê nhà.

Chỉ là một khoảng trời xa.

Và trong lòng họ là một nỗi nhớ không thể đo đếm.

Bác Thành đã từng là một người lính trẻ như thế.

Một người trẻ rời quê mang theo tuổi xuân.

Và trong suốt những năm tháng xa nhà, mang theo cả một quê hương trong trái tim.

Có lẽ, điều đau đáu nhất của người lính không phải là phải đi xa bao nhiêu, mà là dù đi xa đến đâu, trong lòng vẫn luôn có một nơi để nhớ, một mái nhà để mong và một ngày trở về để chờ đợi.

Và chúng tôi hiểu rằng, sau mỗi bước chân của người lính đi xa năm ấy, luôn có một bóng dáng quê nhà âm thầm đi cùng.

Họ mang quê hương ra chiến trường – và chính nỗi nhớ quê hương đã giúp họ đủ sức đi qua những tháng năm xa cách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NỖI NHỚ NHÀ CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH TRẺ | Câu chuyện thời hoa lửa