NỖI NHỚ NHÀ GIỮA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN
Giữa núi rừng Trường Sơn mênh mông, nỗi nhớ nhà của người nữ chiến sĩ âm thầm mà da diết. Không thư từ thường xuyên, không tin tức gia đình, chỉ có ký ức làm điểm tựa tinh thần. Đó là nỗi nhớ lặng thầm theo bác Nguyễn Thị Mai suốt những năm tháng chiến tranh.
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn, điều khó khăn nhất với bác Nguyễn Thị Mai không chỉ là bom đạn, đói rét hay bệnh sốt rét rừng, mà còn là nỗi nhớ nhà dồn nén từng ngày.
Nhớ nhất là những đêm mưa rừng kéo dài, cả đơn vị trú quân trong hầm chữ A chật hẹp, gió rừng thổi hun hút. Khi đồng đội đã thiếp đi vì mệt, bác Mai lại trằn trọc không ngủ được. Trong tiếng mưa rơi đều đều trên mái lán, hình ảnh ngôi nhà nhỏ ở thôn Phúc Thọ hiện lên rõ ràng đến lạ.
“Nhớ mẹ lắm,” bác chậm rãi kể. “Không biết ở nhà mẹ có khỏe không, ruộng vườn ai làm, em út có được đi học đầy đủ không.”
Những năm ấy, việc nhận thư từ rất khó khăn. Có khi vài tháng, thậm chí cả năm, bác không nhận được tin tức gì từ gia đình. Mỗi lần có cán bộ thông tin gọi tên ai đó nhận thư, lòng bác lại hồi hộp, rồi lại lặng đi khi không có tên mình.
Có lúc nhớ nhà đến quặn lòng, nhưng bác không dám khóc. Bác sợ nước mắt làm mềm lòng, sợ mình yếu đi giữa tập thể đang gồng mình vì nhiệm vụ chung.
“Chúng tôi động viên nhau,” bác nhớ lại. “Chị em trong tổ thường kể chuyện quê, chuyện gia đình cho nhau nghe để vơi bớt nỗi nhớ.”
Những câu chuyện giản dị về bữa cơm quê, tiếng gà gáy sáng, con đường làng quen thuộc… trở thành liều thuốc tinh thần quý giá giữa chiến trường. Chính những lúc ấy, bác Mai hiểu rằng, mỗi bước chân mình đi trên Trường Sơn không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì những người thân yêu đang chờ đợi ở hậu phương.
Nỗi nhớ nhà không làm bác yếu đi, mà trở thành động lực để bác cố gắng hoàn thành tốt từng chuyến hàng, từng nhiệm vụ được giao, với niềm tin rằng, ngày chiến thắng, ngày trở về nhất định sẽ đến.



