NỖI NHỚ NHÀ GIỮA MIỀN ĐÔNG
Mùa đông ở biên giới phía Bắc vô cùng khắc nghiệt, nhiệt độ xuống dưới không độ, tuyết phủ trắng cả núi đồi, khi gió lạnh thổi qua như những lưỡi dao cắt vào da thịt. Vào những đêm trăng sáng hay những ngày lễ Tết, nỗi nhớ quê hương lại càng da diết, tôi nhớ bữa cơm gia đình ấm áp, nhớ tiếng cười của hàng xóm, nhớ con đường đất quanh co dẫn vào thôn Đằng Trung, nơi mà bây giờ chắc mọi người đang sum họp bên nhau. Có những lúc một mình đứng trên đỉnh đồi nhìn về hướng Nam, nơi có quê hương Thanh Hoá thân yêu, tôi thầm mong gió mùa đông mang theo lời chúc bình yên của tôi gửi về cho gia đình, cho làng quê. Dù nỗi nhớ nhà luôn hiện hữu trong trái tim, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận về lựa chọn của mình, vì tôi biết sự xa cách tạm thời này là để cho gia đình, cho quê hương được bình yên mãi mãi. Bác Tuyển tâm sự nhẹ nhàng, giọng nói có chút trầm lắng nhưng không hề có sự oán trách hay hối hận. Nghe bác kể, đoàn thanh niên chúng tôi cảm thấy thật kính trọng, các bác đã chịu đựng sự xa cách, đơn độc và gian khổ để đổi lấy sự bình yên cho chúng tôi hôm nay. Chúng tôi hiểu hơn giá trị của gia đình, của những ngày Tết đoàn viên, và luôn biết ơn những người đang ngày đêm đứng canh gác ở những vùng biên giới xa xôi của Tổ quốc.



