NỖI NHỚ NHÀ GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN
Giữa đại ngàn Trường Sơn, nỗi nhớ nhà không gọi thành tên. Nó lặng lẽ theo từng đêm mưa, từng ca trực dài. Với bác Lê Xuân Thanh, đó là nỗi nhớ âm thầm nhưng day dứt suốt đời lính.
Rừng Trường Sơn ban ngày ồn ào tiếng máy, tiếng cuốc xẻng, nhưng khi đêm xuống, mọi thứ lắng lại đến lạ. Trong những khoảnh khắc ấy, nỗi nhớ nhà len vào lòng người lính kỹ thuật một cách tự nhiên, không cần gọi tên.
Bác Lê Xuân Thanh kể rằng, có những đêm sau khi sửa xong xe, cả tổ ngồi tựa lưng vào gốc cây, nhìn lên khoảng trời nhỏ lọt qua tán rừng.
“Lúc đó, tôi hay nghĩ đến mẹ,” bác nói khẽ. “Không biết ở nhà giờ này mẹ đã ngủ chưa.”
Nhà bác ở Phúc Thọ, nơi có con đường làng quen thuộc, có bếp rơm và mùi khói chiều. Những hình ảnh ấy hiện về rất rõ trong tâm trí bác, nhất là vào những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo ướt sũng, người mệt rã rời.
Có lần, đơn vị nhận được thư nhà. Lá thư đã nhàu nát vì đi qua nhiều chặng đường, nhưng đối với bác, đó là cả một thế giới.
“Đọc thư mà tay run,” bác nhớ lại. “Chỉ vài dòng hỏi thăm thôi mà thấy như được về nhà.”
Bác đọc đi đọc lại bức thư ấy trong ánh đèn dầu leo lét, rồi gấp cẩn thận bỏ vào túi áo ngực. Đó là kỷ vật theo bác suốt những năm tháng sau này.
Có những đêm, tiếng bom vọng từ xa, bác nằm trong hầm, mắt không ngủ được. Nỗi nhớ nhà lúc ấy hòa lẫn với nỗi lo cho người thân.
“Chỉ mong chiến tranh sớm qua để còn về,” bác nói. “Về để còn được làm con trọn vẹn.”
Nhưng sáng hôm sau, khi tiếng còi báo nhiệm vụ vang lên, nỗi nhớ ấy lại được cất gọn. Bác cùng đồng đội tiếp tục công việc, tiếp tục sửa xe, tiếp tục giữ cho những chuyến hàng ra tiền tuyến không bị gián đoạn.
“Nhớ thì nhớ, nhưng nhiệm vụ là trên hết,” bác khẳng định.
Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần ngồi trước hiên nhà, nhìn con cháu quây quần, bác lại nhớ về những đêm Trường Sơn năm ấy. Nỗi nhớ nhà trong rừng sâu ngày xưa đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời của đời lính.
“Chính vì nhớ nhà mà mình sống có trách nhiệm hơn,” bác mỉm cười. “Để xứng đáng với những ngày đã đi qua.”



