NỖI NHỚ NHÀ TRONG BA LÔ NGƯỜI LÍNH
Giữa rừng sâu biên giới, nỗi nhớ nhà âm thầm theo từng bước chân hành quân. Người lính trẻ mang quê hương trong ba lô, giấu kín sau kỷ luật thép. Với bác Khang, đó là ký ức không phai.
Nhập ngũ khi mới đôi mươi, bác Nguyễn Văn Khang nhiều đêm nhớ nhà da diết. Quê Phúc Thọ hiện lên trong những khoảnh khắc hiếm hoi yên tĩnh: bữa cơm gia đình, tiếng nói cười thân quen.
“Nhớ nhà lắm, nhưng không dám nói ra, sợ anh em lo,” bác tâm sự.
Trong đơn vị, nỗi nhớ được sẻ chia bằng tình đồng đội. Có người mang theo lá thư nhàu nát đọc đi đọc lại; có người nhường nhau điếu thuốc, ly nước nóng sau ca gác dài. Những câu chuyện quê nhà trở thành liều thuốc tinh thần quý giá.
“Anh em ở đây coi nhau như người nhà,” bác nói.
Chính sự gắn bó ấy giúp bác vượt qua những ngày khó khăn, giữ vững tinh thần hoàn thành nhiệm vụ. Năm 1989, khi được kết nạp vào Đảng, bác coi đó là lời hứa với gia đình và đồng đội: sống xứng đáng với niềm tin đã trao.
“Nhớ nhà để mạnh mẽ hơn, chứ không để chùn bước,” bác khép lại câu chuyện.



