NỖI NHỚ NHÀ TRONG CA GÁC ĐÊM
NỖI NHỚ NHÀ TRONG CA GÁC ĐÊM
NỖI NHỚ NHÀ TRONG CA GÁC ĐÊM
Tôi là Lê Văn Vỹ. Trong những năm tháng quân ngũ, tôi đã trải qua nhiều ca gác đêm dài giữa rừng sâu. Nhưng có một điều mà tôi nhớ nhất mỗi khi nhắc lại đời lính, đó là nỗi nhớ nhà âm thầm dâng lên trong những ca gác khuya tĩnh lặng.
Đơn vị tôi đóng quân ở một khu rừng xa. Ban ngày còn rộn ràng tiếng bước chân huấn luyện, tiếng gọi nhau lao động, nhưng khi đêm xuống, mọi thứ trở nên tĩnh lặng lạ thường. Đêm ấy, tôi nhận ca gác từ khoảng nửa đêm đến gần sáng. Trời tối đen, chỉ có ánh trăng mờ xuyên qua tán lá rừng.
Tôi đứng ở vị trí gác, khẩu súng khoác trên vai, mắt quan sát xung quanh. Gió đêm thổi nhẹ qua những tán cây cao, lá rừng xào xạc. Thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu lên giữa khoảng không tĩnh mịch. Ban đầu, tôi tập trung vào nhiệm vụ của mình, nhưng khi mọi thứ xung quanh vẫn yên ắng, nỗi nhớ nhà bắt đầu len vào tâm trí.
Trong bóng tối, hình ảnh quê nhà bỗng hiện lên rõ ràng. Tôi nhớ con đường làng nhỏ, nhớ cánh đồng lúa mỗi mùa gặt, nhớ mái nhà đơn sơ nơi cha mẹ vẫn sống. Tôi nhớ những bữa cơm gia đình, nhớ tiếng mẹ gọi tôi mỗi chiều, nhớ cả những điều giản dị mà trước đây tôi từng nghĩ là rất bình thường.
Đứng giữa rừng sâu, cách quê nhà hàng trăm cây số, tôi mới hiểu rằng gia đình quan trọng đến nhường nào. Có lúc tôi tưởng tượng ra cảnh mẹ đang ngồi bên bếp lửa, cha thì lặng lẽ sửa lại chiếc cuốc sau một ngày làm ruộng. Không biết giờ này ở nhà cha mẹ đã ngủ chưa, hay vẫn còn thức và nghĩ về đứa con đang ở nơi xa.
Gió đêm lạnh dần, tôi kéo lại cổ áo. Bầu trời phía trên thỉnh thoảng lộ ra vài vì sao nhỏ qua kẽ lá. Nhìn lên trời, tôi chợt nghĩ có lẽ ở quê nhà, cha mẹ cũng đang nhìn thấy bầu trời ấy. Ý nghĩ đó khiến tôi thấy khoảng cách dường như gần lại.
Thỉnh thoảng, tôi bước vài bước quanh vị trí gác để giữ tỉnh táo. Tiếng lá khô lạo xạo dưới chân nghe rõ trong đêm. Mỗi lúc như vậy, tôi lại tự nhắc mình phải vững vàng. Người lính có thể nhớ nhà, nhưng không được để nỗi nhớ làm mình chùn bước.
Đêm gác trôi qua chậm rãi. Có lúc tôi thấy mệt, nhưng mỗi khi nghĩ đến cha mẹ ở quê, tôi lại thấy mình cần cố gắng hơn. Tôi hiểu rằng mình đang đứng đây không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì niềm tin của gia đình, của những người thân yêu.
Gần sáng, bầu trời dần nhạt màu. Những tiếng chim rừng bắt đầu cất lên sau một đêm dài yên tĩnh. Ca gác của tôi cũng sắp kết thúc. Khi đồng đội ra thay ca, tôi bước về lán nghỉ mà trong lòng nhẹ hơn. Nỗi nhớ nhà vẫn còn, nhưng nó không còn nặng nề nữa, mà trở thành một động lực âm thầm giúp tôi vượt qua những tháng ngày gian khó.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ khi tôi rời quân ngũ. Nhưng mỗi khi nhớ lại đời lính, tôi vẫn nhớ rõ những đêm gác giữa rừng, nơi tôi đứng một mình trong bóng tối, lắng nghe tiếng gió và nghĩ về gia đình.
Chính trong những khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tôi hiểu rằng quê hương và cha mẹ luôn là điểm tựa lớn nhất của người lính, dù ở nơi đâu. Và có lẽ vì thế, nỗi nhớ nhà trong ca gác đêm năm ấy đã trở thành một ký ức rất sâu đậm, theo tôi suốt cả cuộc đời.



