Cựu chiến binh

NỖI NHỚ NHÀ TRONG ĐÊM BIÊN GIỚI

Giữa núi rừng biên giới hun hút gió sương, nỗi nhớ nhà trở nên da diết. Không thư từ, không tin tức, chỉ có đêm dài và tiếng côn trùng rả rích. Nỗi nhớ ấy theo người lính suốt những năm tháng xa quê.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng làm nhiệm vụ nơi chiến trường xa xôi, bác Nguyễn Hữu Tuyết đã quen với gian khổ, thiếu thốn, nhưng có một điều chưa bao giờ quen được, đó là nỗi nhớ nhà. Nhớ cha mẹ, nhớ mái nhà nhỏ nơi thôn Phúc Thọ, nhớ cả những buổi chiều yên ả mà trước khi nhập ngũ, bác chưa từng nghĩ là quý giá đến thế.

Bác kể, ban ngày hành quân, làm nhiệm vụ liên tục nên nỗi nhớ bị lấp đi phần nào. Nhưng khi đêm xuống, rừng núi im lìm, chỉ còn tiếng gió thổi qua tán cây, lòng người lính lại chùng xuống.

“Đêm là lúc nhớ nhà nhất,” bác nói khẽ. “Nhớ đến quay quắt mà không biết tỏ cùng ai.”

Có những đêm gác giữa rừng sâu, đứng tựa súng nhìn về hướng quê nhà, bác thầm tính xem giờ này ở nhà đang làm gì. Mẹ có còn thức vá áo dưới ngọn đèn dầu không. Cha có còn ra hiên ngồi hóng gió như những tối trước khi bác lên đường không.

Không có thư từ đều đặn, mỗi lá thư nhận được đều trở thành niềm vui lớn. Nhưng thư hiếm lắm. Có khi mấy tháng liền không nhận được tin tức gì. “Lúc đó lo nhiều hơn nhớ,” bác kể. “Chỉ sợ ở nhà có chuyện mà mình không hay biết.”

Nhớ nhà, nhưng người lính không cho phép mình yếu lòng. Bác giấu nỗi nhớ vào sâu trong tim, giữ vẻ ngoài bình thản trước đồng đội. Chỉ đến khi một mình, bác mới dám thả cho cảm xúc trào ra.

“Có đêm tôi nhớ quá, chỉ muốn khóc,” bác nói. “Nhưng rồi lại nghĩ, mình còn nhiệm vụ, còn đồng đội bên cạnh, không thể để nỗi nhớ làm mình chùn bước.”

Có lần, trong một buổi nghỉ ngơi hiếm hoi, bác ngồi bên bếp lửa, nhìn ngọn lửa bập bùng mà nhớ đến bếp rơm ở nhà. Mùi khói rừng gợi lại mùi khói bếp quê, khiến cổ họng bác nghẹn lại.

“Chỉ một khoảnh khắc thôi,” bác kể, “mà bao nhiêu hình ảnh cũ ùa về.”

Những lúc như thế, bác thường tự nhủ phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, để ngày trở về không hổ thẹn với gia đình, với quê hương. Nỗi nhớ nhà, thay vì làm bác yếu đi, lại trở thành động lực để bác sống có trách nhiệm hơn, kỷ luật hơn.

Khi chiến tranh lùi xa, bác trở về làng, bước qua cổng nhà mà nước mắt không kìm được. “Lúc đó mới thấy,” bác chậm rãi nói, “những đêm nhớ nhà năm xưa không hề uổng phí.”

Giờ đây, mỗi lần nhớ lại, nỗi nhớ nhà trong những năm tháng chiến tranh vẫn nguyên vẹn trong ký ức bác. Đó là nỗi nhớ âm thầm, lặng lẽ, nhưng bền bỉ, như một sợi dây vô hình nối người lính nơi chiến trường với quê hương phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn