NỖI NHỚ NHÀ TRONG ĐÊM MƯA RỪNG
Giữa những đêm mưa rừng Trường Sơn lạnh buốt, nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương thường ùa về trong lòng người lính trẻ Lê Thanh Nghiêu, nhưng tất cả đều được nén lại để nhường chỗ cho nhiệm vụ chung.
Bác Nghiêu trầm ngâm khi nhắc đến gia đình. “Có đêm mưa to, nằm trong hầm nghe nước chảy, tự nhiên nhớ nhà da diết,” bác kể. Nhớ bữa cơm quê, nhớ giọng nói của mẹ, nhưng không thể viết thư nhiều vì sợ lộ bí mật. Người viết hiểu rằng, đằng sau vẻ cứng cỏi của người lính là một trái tim rất đỗi đời thường. “Nhớ thì nhớ vậy thôi, sáng ra lại xách cuốc đi làm đường,” bác cười nhẹ. Chính sự kìm nén cảm xúc ấy đã giúp bác và đồng đội đứng vững giữa những năm tháng gian khổ nhất.



