NỖI NHỚ NHÀ TRONG ĐÊM RỪNG XA
Giữa rừng sâu đất bạn, nỗi nhớ nhà hiện lên trong những đêm không ngủ. Không thư từ, không tin tức, chỉ có ánh trăng và tiếng côn trùng. Nỗi nhớ ấy âm thầm nhưng day dứt suốt quãng đời người lính.
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ tại chiến trường Cam Pu Chia, bên cạnh bom đạn, gian khổ và thiếu thốn, điều khiến bác Nguyễn Hữu Tuyết nhiều lần lặng người chính là nỗi nhớ nhà. Nỗi nhớ ấy không ồn ào, không thành lời, nhưng cứ âm ỉ len vào từng đêm rừng vắng.
Bác kể rằng, ban ngày bận rộn hành quân, trực gác, huấn luyện nên ít có thời gian nghĩ ngợi. Nhưng khi đêm xuống, cả khu rừng chìm trong tĩnh lặng, nỗi nhớ quê hương lại ùa về. Nhớ ngôi nhà nhỏ ở thôn Phúc Thọ, nhớ cha mẹ, nhớ bữa cơm gia đình giản dị mà ấm áp.
“Có những đêm nằm võng, tôi nhìn lên bầu trời, thấy trăng mà cứ ngỡ trăng quê nhà,” bác chậm rãi nói. “Không biết ở nhà lúc ấy mọi người đang làm gì, có khỏe không.”
Những năm đó, việc liên lạc với gia đình vô cùng khó khăn. Thư gửi đi phải mất rất lâu mới đến nơi, có khi không nhận được hồi âm. Mỗi lần đơn vị nhận được thư từ hậu phương là cả tiểu đội chuyền tay nhau đọc, dù thư không phải của mình cũng thấy ấm lòng.
Bác nhớ mãi một lần hiếm hoi nhận được thư nhà. Lá thư giấy đã ngả màu, nét chữ quen thuộc của người thân khiến bác đọc đi đọc lại nhiều lần. “Đọc thư mà vừa mừng, vừa tủi,” bác kể. “Mừng vì biết gia đình vẫn bình yên, tủi vì mình ở xa quá.”
Có những lúc nhớ nhà đến quặn lòng, nhưng bác và đồng đội không ai cho phép mình yếu mềm. Là người lính, bác hiểu rõ trách nhiệm của mình. Nỗi nhớ được gói lại, cất sâu trong lòng để tiếp tục nhiệm vụ. “Mình nhớ nhà, anh em cũng nhớ nhà. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu,” bác chia sẻ.
Trong đơn vị, những lúc rảnh hiếm hoi, anh em thường kể cho nhau nghe chuyện quê, chuyện gia đình để vơi đi nỗi nhớ. Người kể về ruộng đồng, người kể về mẹ già, người nhắc đến người yêu đang chờ đợi nơi quê nhà. Những câu chuyện ấy tuy giản dị nhưng là liều thuốc tinh thần quý giá giữa chiến trường.
Có đêm trực gác, gió rừng thổi lạnh, bác đứng lặng nhìn về phía xa, lòng thầm nhủ: “Chỉ mong hoàn thành nhiệm vụ, được trở về nhà bình an.” Chính nỗi nhớ nhà ấy lại trở thành động lực để bác giữ vững ý chí, sống có trách nhiệm hơn với bản thân và đồng đội.
Khi hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương, khoảnh khắc đặt chân về làng, nhìn thấy mái nhà thân quen, bác mới thấm thía hết giá trị của hai chữ “gia đình”. Bác nói, giọng trầm hẳn xuống:
“Đi qua chiến tranh rồi mới hiểu, được trở về nhà là hạnh phúc lớn nhất.”
Giờ đây, khi nhắc lại nỗi nhớ nhà trong những năm tháng thời hoa lửa, bác Nguyễn Hữu Tuyết không còn buồn nữa, mà coi đó là một phần ký ức thiêng liêng. Nỗi nhớ ấy đã cùng bác đi qua chiến tranh, để hôm nay trở thành câu chuyện nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình và sum họp.



