Cựu chiến binh

NỖI NHỚ NHÀ TRONG ĐÊM RỪNG YÊN TIẾNG SÚNG

Giữa chiến trường khốc liệt, có những lúc súng im, rừng lặng, lòng người lính lại hướng về quê nhà. Với bác Nguyễn Xuân Bảo, nỗi nhớ thôn Hạ Vũ 1 luôn âm ỉ trong tim. Đó là nỗi nhớ cha mẹ, nhớ mái nhà đơn sơ, nhớ cuộc sống bình dị nơi quê hương. Nỗi nhớ ấy vừa day dứt, vừa tiếp thêm nghị lực cho người lính.

Thanh Hóa22/12/2025Nguyễn Thị Kiều (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những đêm không hành quân, bác Nguyễn Xuân Bảo thường ngồi tựa gốc cây, nhìn lên khoảng trời nhỏ lọt qua tán rừng. Ánh trăng khi mờ khi tỏ khiến bác nhớ đến sân nhà ở quê, nơi ngày trước bác từng ngồi cùng gia đình sau bữa cơm tối.

Bác tâm sự:
“Nhớ nhà lắm chứ, nhưng không dám nói ra. Nói ra là lòng mềm đi.”

Thư từ gửi về quê rất hiếm. Có khi cả năm bác không nhận được tin nhà. Mỗi lần có chiến sĩ được thư, cả tổ lại chuyền tay nhau đọc, coi như tin chung của tất cả.

Những lúc nhớ nhà nhất, bác lại tự nhủ: phải hoàn thành nhiệm vụ thì mới có ngày trở về. Chính suy nghĩ ấy đã giúp bác vững vàng suốt những năm dài chiến tranh.

“Quê hương là điểm tựa để mình đi, và cũng là nơi mình nhất định phải trở về,” bác nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn